MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐạo Tâm Vĩnh Hằng - Trấn Thủ Luân HồiChương 15: THIẾU NIÊN CẦM LIỄU, LỜI NHẮN TỪ CÕI ÂM

Đạo Tâm Vĩnh Hằng - Trấn Thủ Luân Hồi

Chương 15: THIẾU NIÊN CẦM LIỄU, LỜI NHẮN TỪ CÕI ÂM

1,280 từ · ~7 phút đọc

Sương mù buổi sớm trên dòng Linh Giang mang theo cái lạnh tê tái, thấm qua lớp áo bào mỏng manh của Ninh Khuyết. Hắn bước đi loạng choạng, một tay ôm lấy bả vai vẫn còn rỉ máu đen, một tay xách chiếc Trấn Hồn Đăng đã lu mờ ánh sáng.

Cách bến phà cũ khoảng vài chục trượng, một bóng hình nhỏ bé đứng lẳng lặng giữa màn sương. Đó là một thiếu niên khoảng chừng mười bốn, mười lăm tuổi, mặc một bộ đồ tang trắng muốt nhưng sạch sẽ lạ thường. Trên tay cậu bé không cầm binh khí, mà là một nhành liễu xanh mướt, những giọt sương đọng trên lá liễu long lanh như những giọt lệ.

Ninh Khuyết dừng bước, đôi mắt đen tuyền nheo lại. Hắn không cảm nhận được nhịp tim của thiếu niên này, nhưng cũng không thấy oán khí của một linh hồn vất vưởng.

"Ngươi là ai?" Ninh Khuyết khàn giọng hỏi.

Thiếu niên không ngước mắt nhìn, chỉ nhìn chằm chằm vào nhành liễu trên tay, giọng nói trong trẻo nhưng mang theo một nỗi buồn thiên cổ: "Người gác cổng đi đêm quá lâu, đã quên mất mùi vị của mùa xuân rồi sao?"

Tô Thanh Nguyệt ở phía sau định tiến lên, nhưng Ninh Khuyết giơ tay ra hiệu ngăn lại. Hắn cảm nhận được một luồng đạo vận rất quen thuộc từ thiếu niên này – nó giống hệt như hơi thở của ngôi miếu cổ tại Trấn Hồn Quan.

"Lão già quét rác phái ngươi tới?" Ninh Khuyết hỏi tiếp.

Lúc này thiếu niên mới ngẩng đầu lên. Khuôn mặt cậu bé tuấn tú nhưng tái nhợt, đôi mắt không có lòng đen, chỉ là một màu xám bạc mênh mông. Cậu bé khẽ vung nhành liễu, một làn gió nhẹ thổi qua, lạ kỳ thay, vết thương đang rỉ máu đen trên vai Ninh Khuyết bỗng nhiên dịu lại, lớp khí vàng kim của Thiên Cơ Tỏa dường như bị một sức mạnh dịu dàng trấn áp.

"Ông ấy nói, Trấn Hồn Quan không có sư đồ, chỉ có những kẻ đồng hành cùng cái chết." Thiếu niên chậm rãi nói. "Ông ấy rời đi không phải vì phản bội, mà vì có những 'đống rác' ở thượng giới cần phải dọn dẹp trước khi ngươi lên tới đó."

Ninh Khuyết khựng lại, tim hắn thắt chặt: "Vậy lời của Mộng Ma nói là giả?"

"Thật mà giả, giả mà thật. Sư phụ của ngươi thực sự đã 'phản bội' Luân hồi vạn năm trước, nhưng là để cứu lấy một tia mầm mống cuối cùng của Nhân đạo." Thiếu niên bước lại gần, trao nhành liễu vào tay Ninh Khuyết. "Nhành liễu này mang theo sinh khí của U Minh Tuyền, nó sẽ dẫn ngươi đến Đầm Lầy Tịch Diệt. Nơi đó có thứ ngươi đang tìm."

Ninh Khuyết cầm lấy nhành liễu, cảm giác mát lạnh lan tỏa khắp cơ thể: "Ngươi rốt cuộc là ai?"

Thiếu niên mỉm cười, hình bóng bắt đầu mờ nhạt dần vào màn sương: "Ta là linh hồn của chính ngươi... mảnh ký ức mà ngươi đã vứt bỏ vào quan tài trống vạn năm trước. Ninh Khuyết, đừng tìm kiếm cái chết, hãy tìm kiếm lý do vì sao ngươi được chọn để sống."

Dứt lời, thiếu niên tan biến hoàn toàn. Chỉ còn lại Ninh Khuyết đứng lặng giữa bến phà hoang vắng, tay cầm nhành liễu xanh mướt lạc lõng giữa mùa thu xơ xác.

"Đầm Lầy Tịch Diệt..." Tô Thanh Nguyệt lẩm bẩm khi tiến lại gần. "Đó là vùng đất chết, nơi mà ngay cả chim bay cũng không dám lướt qua. Ngươi thực sự muốn đi sao?"

Ninh Khuyết nhìn nhành liễu trên tay, ánh mắt hắn lấy lại sự sắc lạnh: "Ký ức của ta đang kêu gọi ở đó. Hơn nữa, Thiên Cơ Các chắc chắn đã bố trí thiên la địa võng trên các con đường lớn. Đi vào vùng đất chết, có lẽ lại là con đường sống duy nhất."

Họ bắt đầu di chuyển về phía Tây Bắc, nơi bầu trời luôn được bao phủ bởi những đám mây màu chì nặng nề. Sau hai ngày hành trình, cảnh vật xung quanh bắt đầu biến đổi. Đất đai trở nên sình lầy, những gốc cây mục rữa hiện ra với những hình thù quái dị, và một mùi lưu huỳnh nồng nặc bốc lên từ những hố nước đen ngòm.

Đây chính là rìa của Đầm Lầy Tịch Diệt.

"Nghe nói nơi đây từng là chiến trường của cuộc đại chiến giữa Thiên đạo và Luân hồi vạn năm trước." Tô Thanh Nguyệt vừa đi vừa cẩn thận quan sát xung quanh. "Vô số đại năng đã ngã xuống đây, linh hồn của họ bị đầm lầy nuốt chửng, biến thành những 'Ám Hồn' cực kỳ hung dữ."

Ninh Khuyết không dùng Trấn Hồn Đăng để soi đường, mà dùng nhành liễu xanh. Lạ kỳ thay, mỗi khi nhành liễu lướt qua, những làn khói độc đen kịt đều tự động tản ra, để lộ một con đường mòn nhỏ hẹp.

Bỗng nhiên, mặt đất dưới chân họ rung chuyển. Từ trong đầm lầy đen ngòm, những cánh tay xương xẩu, dài ngoằng bắt đầu vươn lên, chộp lấy mắt cá chân của Ninh Khuyết.

"Lại là những kẻ không chịu ngủ yên."

Ninh Khuyết gằn giọng, hắn định dùng Bút Phán Tội, nhưng nhành liễu trên tay hắn bỗng rực sáng. Một luồng sinh khí mạnh mẽ từ nhành liễu tuôn ra, không phải để giết chóc, mà là để... vỗ về.

Những cánh tay xương xẩu kia khi chạm vào ánh sáng xanh của nhành liễu, bỗng nhiên run rẩy rồi từ từ buông ra, lặn xuống đáy bùn. Một tiếng thở dài nhẹ nhõm vang lên từ dưới lòng đất, như thể hàng ngàn năm đau khổ vừa được xoa dịu.

"Độ hóa?" Tô Thanh Nguyệt kinh ngạc. "Kẻ gác cổng vốn chỉ biết trục xuất, tại sao nhành liễu này lại có thể độ hóa?"

Ninh Khuyết nhìn nhành liễu, trong lòng dấy lên một cảm xúc khó tả. Hắn nhớ lại lời thiếu niên: Ta là mảnh ký ức ngươi đã vứt bỏ. Phải chăng vạn năm trước, hắn không phải là một kẻ gác cổng lạnh lùng, mà là một vị thần mang theo sự sống đến cho cõi chết?

Đi sâu thêm vào trung tâm đầm lầy, họ nhìn thấy một tòa tháp bằng xương trắng khổng lồ bị nghiêng lệch, nửa chìm nửa nổi dưới bùn lầy. Trên đỉnh tháp, một bóng người mặc áo bào xám đang ngồi thiền, xung quanh là hàng vạn linh hồn đang bay lượn như những con thiêu thân.

Đó chính là Minh Giới Thủ Hộ Giả — kẻ đã bị Thiên Cơ Các tha hóa và cắm chốt tại đây để canh giữ mảnh vỡ Luân hồi.

Ninh Khuyết bước tới chân tháp, nhành liễu trên tay hắn bỗng héo rũ ngay lập tức. Sát khí từ tòa tháp xương trắng quá mạnh, nó đang ăn mòn mọi sinh mệnh xung quanh.

"Thiên Sai cuối cùng... ngươi đến nộp mạng sao?"

Kẻ trên đỉnh tháp mở mắt, đôi mắt đỏ rực như máu, nhìn chằm chằm xuống Ninh Khuyết. Hắn vung tay, một cơn lốc xoáy bằng linh hồn đen kịt từ trên cao đổ ập xuống, muốn nghiền nát Ninh Khuyết ngay tại chỗ.

Ninh Khuyết ngước lên, ánh mắt hắn không còn sự dao động. Hắn buông nhành liễu héo, tay trái nắm lấy Trấn Hồn Đăng, tay phải cầm Bút Phán Tội.

"Ta không đến nộp mạng. Ta đến để lấy lại những gì thuộc về mình."

Trận chiến tại Đầm Lầy Tịch Diệt chính thức bùng nổ.