MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐảo Vàng Của Chúng TôiChương 1: Đảo vàng và những vị hoàng đế không ngai

Đảo Vàng Của Chúng Tôi

Chương 1: Đảo vàng và những vị hoàng đế không ngai

2,201 từ · ~12 phút đọc

Thế giới của tôi thuở ấy không có bản đồ, cũng chẳng có những kinh độ hay vĩ độ phức tạp mà thầy giáo thường kẻ vẽ trên bảng đen bằng những viên phấn bụi mù. Thế giới của tôi bắt đầu từ hiên nhà, chạy qua gốc cây rơm cao ngất ngưởng, rồi kết thúc ở rìa cánh đồng lúa đang vào mùa chín rộ. Chúng tôi gọi đó là "Đảo Vàng".

Sở dĩ gọi là Đảo Vàng vì vào những ngày cuối tháng Tư, khi gió nồm thổi lồng lộng qua những rặng tre, cả một vùng không gian rộng lớn bỗng chốc rực lên màu vàng của nắng, của lúa và của cả những ước mơ ngớ ngẩn nhất mà một đứa trẻ có thể nghĩ ra. Đứng từ xa nhìn lại, cánh đồng như một biển vàng mênh mông dập dềnh sóng lúa, và lũ trẻ chúng tôi chính là những vị hoàng đế không ngai cai trị vương quốc rực rỡ ấy.

"Mày có thấy con rồng kia không, Mùi?"

Thằng Tèo vừa nói vừa đưa ngón tay đen nhẻm chỉ lên bầu trời. Tôi nheo mắt, cố gắng nhìn vào đám mây trắng xốp đang trôi thong thả phía trên rặng trâm bầu.

"Rồng đâu mà rồng? Tao thấy nó giống cái đùi gà quay mà mẹ tao hay kể trong chuyện cổ tích hơn."

Thằng Tèo bĩu môi, cái vẻ mặt của một nhà thông thái bị xúc phạm:

"Tâm hồn mày thật là... xôi thịt. Đó rõ ràng là con rồng đang canh giữ kho báu của Đảo Vàng. Nếu mày không thấy, nghĩa là mày chưa đủ tư cách làm quan đại thần của tao."

"Làm quan đại thần để làm gì? Để suốt ngày phải đi theo sau mày nhặt dép à?" – Tôi vặn lại, tay vẫn không ngừng bứt một cọng cỏ gà để chuẩn bị cho cuộc "chọi gà" sinh tử sắp tới.

Thằng Tèo im lặng. Nó có một khả năng đặc biệt là có thể im lặng một cách rất trang trọng, như thể nó đang bận suy nghĩ về vận mệnh của cả nhân loại, dù thực chất có khi nó chỉ đang cố nhớ xem mình đã giấu viên bi ve màu xanh hổ phách ở hốc cây nào.

Chúng tôi ngồi trên bờ đê, hai cái chân trần đung đưa trên mặt nước mương mát rượi. Nước ở đây trong đến mức có thể nhìn thấy những con cá cờ bé xíu đang tung tăng bơi lội giữa những đám rong đuôi chó. Phía xa kia, những người nông dân đang khom lưng gặt lúa. Nhìn từ đây, họ trông nhỏ xíu như những quân cờ trên bàn cờ của ông nội. Họ làm việc hăng say, tiếng liềm cắt vào gốc rạ nghe "xoèn xoẹt" đều đặn như một bản nhạc của đồng quê. Nhưng dưới con mắt của một đứa trẻ lên mười như tôi, đó là một công việc cực kỳ khó hiểu.

"Tại sao người lớn lại cứ thích làm việc vào lúc trời nắng thế nhỉ?" – Con Tí, thành viên nữ duy nhất trong "triều đình" của chúng tôi, lên tiếng sau một hồi quan sát.

Nó vừa tết xong một cái vòng hoa từ cỏ dại, đeo lên đầu trông cũng ra dáng công chúa, nếu không tính đến cái mũi hơi lem nhem vết bùn.

Thằng Tèo thở dài, giọng đầy triết lý:

"Vì họ không biết chơi, Tí ạ. Người lớn là những sinh vật tội nghiệp nhất thế giới. Họ đã đánh mất khả năng nhìn thấy rồng trên mây và chỉ nhìn thấy gạo trong hạt lúa thôi."

Tôi gật đầu tán thành cái thuyết "Người lớn tội nghiệp" của thằng Tèo. Đúng vậy, bố tôi luôn phàn nàn về việc giá phân bón tăng cao, còn mẹ tôi thì lo lắng về việc cơn mưa rào có thể làm sập giàn mướp. Họ nhìn cánh đồng với một sự lo âu thường trực, trong khi chúng tôi nhìn cánh đồng như một sân chơi vĩnh cửu.

"Nếu sau này lớn lên, tao hứa sẽ không bao giờ làm người lớn." – Con Tí tuyên bố một cách dõng dạc.

"Nhưng nếu không làm người lớn, làm sao mày lấy chồng được?" – Tôi tò mò hỏi.

Con Tí lườm tôi một cái sắc lẹm:

"Tao sẽ lấy một ông chồng cũng không chịu lớn. Hai đứa sẽ ở trong một cái nhà bằng rơm, ăn kẹo mạch nha thay cơm và suốt ngày đi bắt chuồn chuồn kim."

Câu chuyện về tương lai của con Tí bị cắt ngang bởi tiếng kêu thất thanh của thằng Tèo. Nó vừa phát hiện ra một con châu chấu voi to bằng ngón tay cái, đang đậu hiên ngang trên một bông lúa trĩu hạt.

"Đứng yên! Đó là mật thám của vương quốc láng giềng!" – Tèo thì thầm, ra hiệu cho tôi và con Tí bao vây.

Cuộc đi săn bắt đầu. Chúng tôi bò rạp trên bờ đê, cố gắng không gây ra tiếng động nào, dù thực tế là tiếng thở hổn hển của thằng Tèo đã đủ làm rung rinh cả bụi cỏ. Đảo Vàng lúc này không còn là một cánh đồng lúa nữa, nó đã biến thành một khu rừng rậm nhiệt đới đầy rẫy hiểm nguy với những con quái vật ẩn mình (mà thực ra chỉ là mấy con dế mèn hay cào cào xanh).

"Một... hai... ba!"

Thằng Tèo vồ tới. Kết quả là nó lộn nhào xuống ruộng, quần áo lấm lem bùn đất, còn con châu chấu voi thì đã cao chạy xa bay, để lại một cái búng chân đầy ngạo nghễ vào không trung.

"Thua rồi. Quan đại thần làm việc kém quá!" – Con Tí cười ngặt nghẽo.

Thằng Tèo lồm cồm bò dậy, mặt đầy bùn nhưng mắt vẫn sáng quắc:

"Nó không phải là châu chấu thường đâu. Nó có phép thuật biến hình đấy. Tao vừa chạm vào cánh nó, thấy nó rung lên như động cơ máy bay."

Chúng tôi tin nó. Ở tuổi đó, chúng tôi tin vào mọi điều phi lý miễn là nó nghe có vẻ hấp dẫn hơn thực tế. Chúng tôi tin rằng dưới lòng đất kia là những thành phố của người lùn, tin rằng những con đom đóm ban đêm chính là những ngôi sao mệt quá nên rụng xuống nghỉ chân, và tin rằng nếu chúng tôi nắm tay nhau thật chặt, thời gian sẽ ngừng trôi trên Đảo Vàng này.

Ánh nắng chiều bắt đầu nhạt dần, chuyển từ màu vàng tươi sang màu mật ong đậm đặc. Những bóng dài của lũ trẻ chúng tôi trải dài trên bờ đê, trông như những gã khổng lồ đang bước đi trên vương quốc của mình.

"Này, chúng mày có nghe thấy mùi gì không?" – Tôi hít một hơi thật sâu.

"Mùi khói rơm!" – Con Tí reo lên.

Đúng thế, đó là mùi đặc trưng nhất của làng quê vào mỗi buổi chiều tà. Mùi rơm rạ bị đốt cháy, khét nồng nhưng lại có vị ngọt của nắng và sự ấm áp của bếp lửa. Khói lam chiều bắt đầu len lỏi qua từng kẽ lá, nhạt nhòa trên những mái ngói đỏ rêu phong. Đó cũng là lúc những tiếng gọi vang lên từ phía xóm nhỏ.

"Mùi ơi! Về ăn cơm!"

"Tèo ơi! Có về không thì bảo, tao cho cái roi vào mông bây giờ!"

Tiếng gọi của các bà mẹ như những hồi chuông thu quân, buộc những vị hoàng đế phải hạ mình trở về với thực tại của bát cơm rau muống và những bài tập viết dang dở.

"Ngày mai chúng ta lại ra Đảo Vàng chứ?" – Con Tí hỏi khi chúng tôi đứng ở ngã ba đường, nơi con đường đất chia ra thành những lối nhỏ dẫn vào từng nhà.

"Tất nhiên. Mai tao sẽ chế tạo một cái bẫy siêu cấp để bắt con châu chấu biến hình kia." – Thằng Tèo vung tay, đầy quyết tâm.

Tôi đứng nhìn theo bóng hai đứa bạn khuất dần sau rặng dâm bụt đỏ chót. Trong lòng bỗng dấy lên một cảm giác kỳ lạ, một sự luyến tiếc mơ hồ mà sau này tôi mới biết đó chính là sự chiêm nghiệm đầu đời. Tôi nhìn lại cánh đồng lần nữa. Trong bóng hoàng hôn nhập nhạng, Đảo Vàng không còn rực rỡ như lúc nãy, nó trở nên trầm mặc và bí ẩn.

Dường như có một điều gì đó đang thay đổi mà tôi không thể gọi tên. Những người lớn vẫn đang gánh những bó lúa nặng trĩu trên vai, bước đi liêu xiêu trên con đường mòn. Họ trông thật mệt mỏi. Tôi chợt tự hỏi, liệu có bao giờ họ cũng từng là những vị hoàng đế như chúng tôi? Liệu có bao giờ bố tôi từng nghĩ mây là đùi gà, hay mẹ tôi từng muốn lấy một ông chồng không bao giờ lớn để cùng đi bắt chuồn chuồn?

Có lẽ là có. Nhưng rồi cuộc sống, với những lo toan cơm áo gạo tiền, đã lặng lẽ thu hồi tấm vé vào Đảo Vàng của họ. Họ phải đổi màu vàng của những giấc mơ lấy màu vàng của những hạt thóc thực thụ để nuôi sống chúng tôi.

Tôi lững thững đi về phía ngôi nhà gỗ của mình, nơi có ánh đèn dầu hiu hắt đang hắt ra từ cửa sổ. Trên tay vẫn còn cầm cọng cỏ gà đã nát nhừ vì cuộc chiến dang dở. Đêm đó, trong giấc mơ của mình, tôi thấy Đảo Vàng bay lên cao, cao mãi, mang theo cả thằng Tèo, con Tí và những con châu chấu biết làm phép thuật. Chúng tôi cứ thế bay đi, xa rời mặt đất đầy những quy tắc và sự bận rộn của người lớn.

Sáng hôm sau, tôi thức dậy bởi tiếng gà gáy đại ca – con gà trống nhà bà Năm vốn nổi tiếng là kẻ báo thức độc tài nhất vùng. Ánh nắng lại bắt đầu len lỏi qua khe cửa, dát vàng lên cái chăn bông cũ kỹ.

Tôi vội vàng bật dậy, chẳng kịp chải chuốt, xỏ đôi dép tổ ong mòn vẹt rồi chạy biến ra cửa. Mẹ tôi gọi với theo:

"Ăn bát khoai luộc đã rồi đi đâu thì đi!"

"Con ra Đảo Vàng cứu thế giới đây mẹ ơi!" – Tôi hét vọng lại, chân đã chạm vào nền đất mát lạnh của buổi sớm.

Ra đến gốc cây đa đầu làng, tôi đã thấy thằng Tèo ngồi đó từ bao giờ. Trên tay nó là một thứ gì đó trông rất kinh khủng, được kết lại từ dây thừng, cành cây khô và một cái lưới đánh cá rách.

"Cái gì đây?" – Tôi tròn mắt hỏi.

"Máy bắt mật thám vương quốc láng giềng phiên bản 2.0." – Tèo tự hào tuyên bố.

Con Tí cũng vừa chạy tới, hơi thở hổn hển nhưng tay vẫn cầm theo mấy chiếc lá sen to bự.

"Tao mang theo ô đây này. Hôm nay nắng to lắm, công chúa không thể để cháy nắng được."

Và thế là, một ngày mới lại bắt đầu trên vương quốc của chúng tôi. Những rắc rối của thế giới người lớn ngoài kia – như việc giá xăng tăng hay tranh chấp đất đai – chẳng có nghĩa lý gì đối với ba đứa trẻ đang mải mê với những âm mưu vĩ đại bên lề cánh đồng.

Chúng tôi vẫn hồn nhiên tin rằng, chỉ cần chúng tôi còn ở đây, thì màu vàng của cánh đồng sẽ không bao giờ tàn phai. Chúng tôi không hề biết rằng, thời gian là một tên trộm tài ba nhất, nó không lấy đi tiền bạc của bạn, nó chỉ lặng lẽ lấy đi đôi mắt trẻ thơ của bạn và thay vào đó là một cặp kính cận của sự trưởng thành và thực tế.

Nhưng đó là chuyện của rất nhiều năm sau. Còn lúc này, chúng tôi vẫn là những đứa trẻ giàu có nhất thế giới, vì chúng tôi sở hữu cả một Đảo Vàng rộng lớn, nơi mà chỉ cần nhắm mắt lại, mọi điều ước đều có thể trở thành sự thật.

"Nào, lên đường thôi!" – Thằng Tèo hô lớn, tay giơ cao cái "máy bắt mật thám" như một thanh gươm báu.

Chúng tôi hò hét chạy về phía cánh đồng, tiếng cười giòn tan tan biến vào không trung, hòa cùng tiếng gió rì rào trong lá lúa. Đảo Vàng lại một lần nữa mở rộng vòng tay đón lấy những cư dân trung thành nhất của nó, trong một buổi sáng trong veo như giọt sương đọng trên lá sen mà con Tí đang cầm trên tay.

Mọi thứ đều thật hoàn hảo, cho đến khi tôi chợt nhận ra mình chưa kịp đi vệ sinh buổi sáng.

"Đợi tao với! Hoàng đế phải đi... giải quyết nỗi buồn đã!"

Tiếng cười của thằng Tèo và con Tí vang lên lồng lộng, át cả tiếng chim chiền chiện đang hót vang trên bầu trời cao vút. Thế giới lúc ấy, đơn giản chỉ là một vương quốc vàng rực và những người bạn không bao giờ biết bỏ rơi nhau.