Đống rơm nhà thằng Tèo không chỉ là một đống rơm đơn thuần. Đối với chúng tôi, đó là một thực thể có linh hồn, một ngọn núi hùng vĩ được dựng lên từ những xác thân vàng óng của cây lúa sau khi đã dâng hiến tất cả hạt ngọc cho con người. Nó đứng sừng sững ở góc vườn, tỏa ra thứ mùi thơm nồng nàn, ngai ngái của nắng hanh và bụi bặm, một thứ mùi mà nếu bạn hít thật sâu, bạn sẽ thấy cả mùa màng đang nhảy múa trong lồng ngực.
"Tao nghĩ đống rơm này là một trạm thu phát tín hiệu của người ngoài hành tinh."
Thằng Tèo vừa nói vừa cố dùng đôi bàn tay ngắn ngủn của nó để leo lên đỉnh "ngọn núi". Rơm trơn tuột khiến nó cứ leo lên được ba bước lại trượt xuống hai bước, trông không khác gì một con bọ hung đang cố đẩy hòn lăn ngược dốc.
"Người ngoài hành tinh nào mà lại dùng rơm để thu tín hiệu? Họ phải dùng đĩa bay, dùng ăng-ten bằng vàng bằng bạc chứ!" – Tôi vặn lại, trong khi đang thong thả nằm dưới chân đống rơm, tận hưởng cái cảm giác êm ái như đang nằm trên một chiếc nệm lò xo hạng nhất mà không tốn một xu tiền thuê khách sạn.
Con Tí ngồi cạnh tôi, tay đang tỉ mẩn tết những cọng rơm khô thành một hình nhân nhỏ xíu. Nó ngước lên nhìn thằng Tèo, đôi mắt to tròn chứa đầy sự hoài nghi:
"Mày thôi bốc phét đi Tèo. Ông nội tao bảo rơm là để đun bếp với cho bò ăn. Chẳng có người ngoài hành tinh nào lại đi ăn rơm hay dùng rơm để nấu cám lợn cả."
Thằng Tèo cuối cùng cũng leo được lên đỉnh. Nó đứng chống nạnh, nhìn xuống chúng tôi với vẻ bề trên của một vị vua vừa chinh phục được vùng đất mới:
"Bởi vì ông nội mày là người lớn! Người lớn nhìn rơm chỉ thấy lửa và phân bò. Nhưng nhìn mà xem, những sợi rơm này chĩa về muôn phía, mỗi sợi là một sợi dây điện nối lên bầu trời. Đêm qua tao thấy một đốm sáng xanh bay qua đây, chắc chắn là họ đang kiểm tra thiết bị đấy."
Tôi và con Tí nhìn nhau. Dù biết thằng Tèo hay tưởng tượng, nhưng cái cách nó nói năng tự tin đến mức khiến chúng tôi bắt đầu cảm thấy cái đống rơm quen thuộc này bỗng trở nên bí ẩn lạ thường. Có lẽ đêm nay tôi cũng nên lẻn ra cửa sổ để xem có đốm sáng xanh nào đáp xuống nhà thằng Tèo không. Nếu người ngoài hành tinh đến thật, tôi sẽ xin họ một cái máy làm bài tập về nhà tự động để khỏi phải ngồi ê mông với mấy con số chia cho số có hai chữ số đáng ghét.
"Này, xuống đây đi! Tao thấy một cuộc chiến đang nổ ra!" – Con Tí bỗng reo lên, chỉ tay xuống một khe hở nhỏ dưới chân đống rơm.
Chúng tôi lập tức chụm đầu lại. Một đoàn quân kiến đen đang hành quân rầm rộ qua "thung lũng" là những hạt cát và mảnh lá khô. Chúng đang khiêng một cái xác con gián to gấp mười lần cơ thể mình. Đó là một cảnh tượng vĩ đại mà nếu người lớn đi ngang qua, họ sẽ chỉ nhấc chân bước qua hoặc tệ hơn là giẫm bẹp cả một nền văn minh mà không thèm nhìn lấy một lần.
"Chúng nó đang di cư đấy." – Thằng Tèo vừa tụt xuống vừa nhận xét – "Hoặc là chúng nó đang chuẩn bị cho một bữa tiệc linh đình nhất lịch sử loài kiến."
"Tại sao chúng nó không bao giờ bị lạc đường nhỉ?" – Tôi thắc mắc, nhìn những con kiến chạm râu vào nhau như thể đang chào hỏi hoặc trao đổi mật mã tác chiến.
"Vì chúng nó có tình bạn." – Con Tí trả lời, giọng nó bỗng trở nên dịu dàng – "Mày thấy không, nếu một con mệt, con khác sẽ ghé vai vào khênh giúp. Chúng nó không tranh nhau xem ai là đại thần, ai là hoàng đế như chúng mày đâu."
Câu nói của con Tí làm tôi và thằng Tèo im bặt một lúc. Thằng Tèo lúng túng gãi đầu, rồi nó nhanh nhảu chữa thẹn bằng cách lấy một mẩu bánh quy trong túi ra, bẻ nhỏ và đặt lên đường đi của đoàn quân kiến.
"Đây, quà của hoàng đế vương quốc Đảo Vàng tặng cho các công dân nhỏ bé. Chúc các bạn ngon miệng và không cần phải khiêng cái xác gián hôi hám kia nữa."
Chúng tôi ngồi đó, mê mải nhìn lũ kiến bận rộn. Thời gian dường như ngưng đọng lại trong góc vườn nhỏ bé ấy. Ở ngoài kia, thế giới của người lớn có thể đang ồn ào với những cuộc họp, những bản tin thời sự về chiến tranh hay khủng hoảng kinh tế, nhưng ở đây, việc một con kiến khiêng được mẩu bánh quy của thằng Tèo mới là sự kiện quan trọng nhất hành tinh.
"Này, chúng mày có thấy người lớn rất hay làm những việc vô nghĩa không?" – Thằng Tèo bỗng nhiên hỏi, mắt vẫn không rời đoàn kiến.
"Vô nghĩa là sao?" – Tôi hỏi lại.
"Thì như bố tao ấy. Ngày nào cũng lau cái xe đạp phượng hoàng đến mức nó bóng loáng, rồi lại dắt nó đi vào đường bùn để đi làm. Thế thì lau làm gì cho mệt?"
Con Tí gật đầu lia lịa:
"Còn mẹ tao thì hay soi gương rồi thở dài vì một nếp nhăn. Tao bảo là nếp nhăn trông giống như những con đường trên bản đồ, thế là mẹ mắng tao trẻ con chẳng biết gì. Rõ ràng là mẹ không biết gì thì có!"
Tôi nằm ngửa ra, nhìn những tia nắng xuyên qua kẽ lá khế, tạo thành những đốm sáng nhảy múa trên mặt. Tôi nghĩ về ông nội. Ông thường ngồi hàng giờ bên ấm trà đặc, nhìn ra cánh đồng lúa đang rì rào trong gió. Ông không lau xe đạp, cũng chẳng soi gương thở dài. Ông chỉ im lặng. Có lần tôi hỏi ông đang nhìn gì, ông bảo ông đang nhìn "thời gian trôi".
Lúc đó tôi đã chạy ra sân, cố gắng nhìn thật kỹ vào không trung để xem cái "thời gian" mà ông nói nó hình dáng ra sao. Nó màu xanh hay màu đỏ? Nó bay như chim hay bò như kiến? Nhưng tôi chẳng thấy gì cả ngoài mấy con ruồi đang vo ve. Tôi kết luận rằng người lớn thường thích nói những điều trừu tượng để làm chúng tôi bối rối.
"Thời gian chắc là một con quái vật chuyên ăn ký ức." – Tôi lẩm bẩm – "Nên người lớn mới hay quên rằng họ từng thích chơi đồ hàng."
"Nếu thế thì tao sẽ đánh bại con quái vật đó!" – Thằng Tèo vung nắm đấm vào không trung – "Tao sẽ giữ tất cả những viên bi, những con diều và cả đống rơm này vào một cái hòm bí mật. Khi nào tao sáu mươi tuổi, tao sẽ mở ra và trở lại làm trẻ con."
"Mơ đi Tèo! Lúc đó mày sẽ già lụ khụ, rụng hết răng, chỉ ăn được cháo chứ làm sao mà leo lên đống rơm được nữa." – Con Tí dội một gáo nước lạnh vào ước mơ của Tèo.
"Thì tao sẽ bảo con tao cõng lên! Đấy là lý do người ta phải đẻ con, để có người cõng mình lên đống rơm khi mình đã già."
Chúng tôi cười vang cả góc vườn. Những triết lý ngô nghê ấy cứ thế tuôn ra, tự nhiên như hơi thở. Chúng tôi không biết rằng mình đang thực hiện một hành động vô cùng xa xỉ: đó là lãng phí thời gian một cách hạnh phúc.
Bỗng nhiên, một âm thanh vang lên cắt ngang cuộc hội thảo triết học dưới chân đống rơm. Tiếng "uỳnh uỳnh" của một chiếc máy cày từ phía xa vọng lại. Đó là âm thanh của sự hiện đại đang tiến vào làng. Những năm cuối thế kỷ ấy, máy móc bắt đầu thay thế sức trâu, và những con đường đất đỏ bắt đầu được phủ lên một lớp đá dăm lởm chởm.
Thằng Tèo đứng bật dậy, vẻ mặt lo lắng:
"Máy cày lại đến rồi. Ông nội bảo sang năm có khi người ta không còn đánh đống rơm to thế này nữa đâu, vì họ sẽ dùng máy gặt đập liên hợp, rơm sẽ bị nát bấy ngay trên ruộng."
Lời nói của thằng Tèo khiến không khí bỗng chùng xuống. Đống rơm – pháo đài của chúng tôi, trạm thu phát tín hiệu của người ngoài hành tinh – có thể sẽ biến mất? Điều đó thật không thể chấp nhận được. Nó giống như việc một triều đại bị lật đổ mà không có lý do chính đáng.
"Họ không thể làm thế!" – Con Tí thốt lên, giọng nó run run – "Thế thì lũ kiến sẽ ở đâu? Và chúng ta sẽ chơi ở đâu?"
Tôi nhìn lên ngọn đống rơm. Nắng chiều nhuộm nó thành một khối vàng rực rỡ, lung linh như thể nó được làm từ những thỏi vàng thật sự. Trong phút chốc, tôi nhận ra sự mong manh của thế giới mà chúng tôi đang sở hữu. Đảo Vàng không chỉ là cánh đồng, mà là tất cả những gì thuộc về sự tĩnh lặng và trong trẻo này.
"Đừng lo." – Tôi nói, dù chính tôi cũng thấy không chắc chắn – "Nếu họ không đắp đống rơm, chúng ta sẽ xây một lâu đài bằng gạch vụn. Nếu họ phá cánh đồng, chúng ta sẽ đi tìm một hòn đảo khác."
Thằng Tèo nhìn tôi, rồi nhìn con Tí, nó lại trở lại vẻ lém lỉnh thường ngày:
"Đúng! Chúng ta là những vị hoàng đế mà. Hoàng đế thì có thể dời đô đến bất cứ đâu!"
Nó lại bắt đầu leo lên đống rơm một lần nữa, lần này nhanh hơn và quyết liệt hơn. Con Tí cũng bỏ cái hình nhân bằng rơm vào túi áo rồi leo theo. Tôi là người cuối cùng. Ba đứa chúng tôi ngồi chót vót trên đỉnh cao nhất của "ngọn núi vàng", nhìn ra xa tít tắp.
Từ đây, chúng tôi có thể thấy toàn cảnh ngôi làng. Những nếp nhà ngói xám xịt nằm xen kẽ giữa những vườn cây ăn trái xanh mướt. Con đường đất nhỏ ngoằn ngoèo như một sợi dây thừng bị ai đó bỏ quên. Và kia, cánh đồng lúa vẫn đang nhấp nhô sóng lúa, trải dài đến tận chân trời.
"Nhìn kìa!" – Con Tí chỉ tay về phía chân trời, nơi mặt trời đang bắt đầu lặn xuống, tỏa ra những tia sáng màu tím và cam rực rỡ – "Đó là cổng cung điện của chúng ta đấy."
Chúng tôi im lặng nhìn mặt trời lặn. Cảm giác lúc đó thật lạ lùng. Nó vừa có chút vĩ đại, lại vừa có chút buồn bã. Như thể mỗi ngày trôi qua là một chương sách bị lật lại, và chúng tôi không bao giờ có thể đọc lại chương cũ với cùng một cảm xúc ấy nữa.
"Tèo này, mày có nghĩ người ngoài hành tinh đang nhìn chúng mình không?" – Tôi hỏi nhỏ.
"Có chứ." – Tèo trả lời chắc nịch – "Họ đang ghen tị vì họ không có đống rơm nào to bằng của chúng mình đâu. Ở trên đó chắc toàn đá với bụi thôi."
Tôi mỉm cười, nhắm mắt lại để cảm nhận cái mùi rơm thơm nồng đang bao bọc lấy mình. Gió chiều thổi qua, mang theo tiếng chuông chùa thanh thản từ phía xa vọng lại. Tôi ước gì mình có thể đóng băng khoảnh khắc này, nhét nó vào một cái lọ thủy tinh và cất thật kỹ.
Nhưng rồi, tiếng gọi quen thuộc lại vang lên, xé tan bầu không khí huyền ảo.
"Tèo! Xuống ngay! Về tắm rửa rồi đi học bài! Mai kiểm tra toán mà còn ngồi đấy hóng gió à?"
Tiếng mẹ thằng Tèo nghe như tiếng sấm đêm hè. Thằng Tèo giật thót mình, suýt chút nữa là lăn lông lốc xuống đất.
"Đấy, quái vật thời gian lại xuất hiện dưới hình dạng mẹ tao rồi." – Nó lẩm bẩm, mặt méo xệch.
Chúng tôi luyến tiếc tụt xuống. Chân chạm đất, chúng tôi lại trở về làm những đứa trẻ bình thường với đôi bàn tay lấm bẩn và những nỗi lo về điểm số. Nhưng khi bước đi, tôi vẫn cảm thấy những cọng rơm khô dính vào tóc mình như những mảnh vụn của vương quốc vàng.
Đêm đó, nằm trong màn, tôi cứ trằn trọc mãi. Tôi nghĩ về đoàn quân kiến, về đốm sáng xanh của người ngoài hành tinh và về lời nói của ông nội. Có lẽ người lớn không vô nghĩa như tôi tưởng. Họ bận rộn, họ lo toan, vì họ đang cố gắng bảo vệ Đảo Vàng của họ bằng cách này hay cách khác. Chỉ có điều, trong quá trình đó, họ vô tình để rơi mất tấm bản đồ dẫn đường quay lại.
Tôi sờ tay vào gối, thấy một sợi rơm còn sót lại từ chiều. Tôi cầm nó lên, soi dưới ánh trăng mờ ảo. Sợi rơm nhỏ bé, mỏng manh nhưng chứa đựng cả một mùa nắng. Tôi thì thầm với sợi rơm:
"Này, đừng biến mất nhé. Ngày mai chúng mình lại gặp nhau."
Bên ngoài, gió vẫn thổi rì rào qua rặng tre. Cánh đồng lúa ngoài kia chắc cũng đang ngủ, chờ đợi một ngày mai rực rỡ hơn. Và tôi biết, dù ngày mai máy cày có đến, dù đống rơm có bị dỡ bỏ, thì trong tâm hồn chúng tôi, vương quốc ấy vẫn luôn tồn tại, chừng nào chúng tôi còn biết nhìn mây mà thấy rồng, và nhìn rơm mà thấy cả một thiên hà.
Giấc ngủ kéo đến, dịu dàng như hơi ấm từ đống rơm chiều nay. Trong mơ, tôi thấy mình cùng thằng Tèo và con Tí đang cưỡi trên lưng con châu chấu voi biến hình, bay qua những cánh đồng lúa vàng rực, hướng về phía mặt trời không bao giờ tắt. Ở đó, không có bài tập toán, không có tiếng mắng của mẹ, chỉ có tiếng cười giòn tan hòa vào không trung vô tận.
Sáng mai thức dậy, tôi sẽ kể cho thằng Tèo nghe về giấc mơ này. Chắc chắn nó sẽ bảo đó không phải là mơ, mà là một cuộc viễn chinh thực sự vào vũ trụ mà chỉ có những vị hoàng đế của Đảo Vàng mới được tham gia.