Cơn mưa tháng Năm ở thành phố này luôn mang theo một màu xám ẩm ướt, nhấn chìm mọi góc phố. Hạ Sương siết chặt chiếc áo khoác mỏng, đứng co ro dưới mái hiên của một phòng triển lãm nghệ thuật nhỏ và tồi tàn, nơi sắp diễn ra một buổi đấu giá tranh ít người biết đến. Cô không phải là người yêu nghệ thuật; cô ở đây để bán một vật dụng kỷ niệm, thứ duy nhất còn sót lại của người mẹ quá cố—một chiếc bình gốm sứ cũ kỹ.
Phòng trưng bày tối om, chỉ lấp loáng ánh đèn vàng yếu ớt hắt ra từ bên trong. Mùi ẩm mốc và sơn dầu cũ kỹ quyện vào nhau, tạo thành một không khí nặng nề, phù hợp với tâm trạng của cô. Hạ Sương cảm thấy mình đang đứng ngoài rìa của thế giới này, vừa lạc lõng vừa lạnh lẽo.
Cánh cửa gỗ nặng nề đột ngột mở ra, cắt ngang sự tĩnh lặng.
Một người đàn ông bước ra, không vội vã che mưa. Anh ta cao lớn, mặc một chiếc áo khoác đen dài và cổ điển. Tóc anh ta được buộc hờ, vài sợi ẩm ướt rủ xuống che gần hết một bên mắt. Gương mặt anh ta góc cạnh, như một bức tượng điêu khắc chưa hoàn thiện, nhưng đôi mắt – đôi mắt đó lạnh lùng và sâu thẳm như mực tàu. Anh ta không nhìn Hạ Sương, mà nhìn vào khoảng không vô định.
Rồi, không rõ vì lý do gì, tầm nhìn của anh ta đột ngột chuyển hướng, khóa chặt vào cô.
Hạ Sương cảm thấy như bị một luồng điện mạnh mẽ chạy dọc sống lưng, không phải sợ hãi, mà là cảm giác bị soi chiếu, bị thấu hiểu. Ánh mắt đó quét qua cô, không hề mang tính tán tỉnh, mà như một nhà khoa học đang phân tích một mẫu vật hiếm, hoặc một họa sĩ đang nhìn thấy một bức tranh hoàn hảo. Đôi môi mỏng của anh ta khẽ nhếch lên, một nụ cười không mang theo nhiệt độ, chỉ là một nét biểu cảm bí ẩn.
Anh ta bước chậm rãi đến bên cạnh Hạ Sương, tạo ra một sự áp bức vô hình. Mùi gỗ đàn hương và hơi lạnh của mưa toát ra từ người anh ta.
"Cô đang che đi cái gì?" Giọng nói trầm và khàn, như tiếng cọ xát của đá granite.
Hạ Sương vô thức ôm chặt hơn chiếc túi xách chứa chiếc bình gốm và đáp lại, giọng hơi run rẩy: "Không có gì. Tôi... chỉ chờ người."
Anh ta không tin, anh ta không cần phải tin. Bàn tay anh ta, những ngón tay thon dài, đầy vẻ nghệ thuật, đột ngột đưa lên và chạm vào chiếc cằm nhỏ bé của cô, nâng nó lên để cô phải đối diện trực tiếp với anh.
"Không," anh ta nói khẽ, đôi mắt đen như hố sâu nuốt chửng cô. "Tôi không nói về món đồ trong túi cô."
Anh ta khẽ nghiêng đầu. "Tôi đang nói về nỗi buồn trong đôi mắt cô."
Lục Lam lấy trong túi ra một tấm danh thiếp trắng tinh, chữ viết tay đơn giản, rồi đặt nó vào lòng bàn tay lạnh lẽo của cô. Hơi ấm từ ngón tay anh ta lưu lại trên da cô một khoảnh khắc ngắn ngủi.
"Đến tìm tôi. Tôi sẽ biến nỗi buồn đó thành một kiệt tác. Cô sẽ là của tôi, Hạ Sương. Hoặc là nàng thơ, hoặc là không là gì cả."
Anh ta không chờ câu trả lời, quay lưng bước đi, hòa vào màn mưa như một bóng ma. Hạ Sương đứng đó, bàng hoàng. Chiếc bình gốm trong túi cô bỗng trở nên vô nghĩa. Điều quan trọng duy nhất bây giờ là tấm danh thiếp, và lời tuyên bố chiếm hữu lạnh lùng của người đàn ông xa lạ mang tên Lục Lam.