MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDấu Ấn Trên Da ThịtChương 2

Dấu Ấn Trên Da Thịt

Chương 2

851 từ · ~5 phút đọc

Tấm danh thiếp của Lục Lam nằm trên mặt bàn gỗ cũ trong căn hộ thuê chật hẹp của Hạ Sương suốt ba ngày. Nó không có logo, không có địa chỉ văn phòng, chỉ có một tên duy nhất: Lục Lam, và một số điện thoại.

Hạ Sương đã không ngủ yên. Ánh mắt của anh ta, cái chạm tay lạnh lẽo nhưng đầy quyền lực ấy cứ ám ảnh cô như một cơn sốt dai dẳng. Cô là người thực tế; cô cần tiền để trang trải cuộc sống và chăm sóc người thân. Nhưng lời đề nghị của anh ta không phải là một công việc làm mẫu thông thường; nó là một lời tuyên bố sở hữu, một lời mời gọi vào một thế giới mà cô chưa từng biết đến, nơi nỗi buồn của cô được xem là một loại tài sản.

Vào chiều thứ tư, sau khi bán đi chiếc bình gốm với giá rẻ mạt và cảm thấy sự tuyệt vọng dâng trào, Hạ Sương đã gọi điện.

Chỉ một hồi chuông, giọng nói trầm thấp kia đã vang lên, không hề có lời chào hỏi: "Tôi biết là cô sẽ gọi."

Địa chỉ mà anh ta đưa ra là một căn biệt thự cũ kỹ nằm khuất sau những hàng cây cổ thụ xanh um tùm, cách xa trung tâm thành phố. Cánh cổng sắt đen nặng nề mở ra, hé lộ một khu vườn rậm rạp và một ngôi nhà lớn mang kiến trúc cổ điển, bề ngoài có vẻ lạnh lẽo và tĩnh mịch. Nơi này giống một lăng mộ của nghệ thuật hơn là một nơi cư ngụ.

Người giúp việc già dẫn Hạ Sương xuyên qua một hành lang dài, nơi ánh sáng bị chặn lại bởi những tấm rèm nhung dày cộm. Mùi sơn dầu và vecni trở nên đậm đặc hơn, như đang siết lấy không khí.

Cuối hành lang là cánh cửa gỗ sồi cao lớn, chạm khắc phức tạp, dẫn vào phòng vẽ.

"Anh ấy đang ở trong đó. Cứ tự nhiên," người giúp việc thì thầm, rồi lặng lẽ rút lui.

Hạ Sương hít một hơi sâu, đẩy cửa bước vào.

Căn phòng vẽ rộng lớn, với trần nhà cao vút và cửa sổ kính lớn hướng về phía Bắc. Ánh sáng tự nhiên tràn ngập, nhưng lại không làm giảm đi cảm giác chiếm hữu và uy quyền của người đàn ông đứng giữa căn phòng.

Lục Lam đang đứng trước một khung tranh lớn. Trên người anh ta là chiếc áo sơ mi trắng dính đầy màu vẽ, tay cầm cọ. Anh ta không quay lại ngay.

"Cô đến rồi," anh ta nói, giọng điệu bằng phẳng, nhưng mỗi từ đều như một mệnh lệnh. "Tôi biết cô sẽ đến. Vẻ đẹp của cô không thuộc về những căn phòng nhỏ hẹp và những cuộc đời tầm thường."

Hạ Sương im lặng. Cô cảm thấy anh ta không chỉ đang nói với cô, mà đang nói với chính tác phẩm của mình.

Lục Lam xoay người lại. Đôi mắt anh ta sáng rực dưới ánh sáng tự nhiên, không còn lạnh lẽo như đêm mưa hôm trước, nhưng lại càng thêm chuyên chế và ám ảnh. Anh ta nhìn cô từ đầu đến chân, không chút che giấu sự đánh giá.

"Cô biết làm gì không?" anh ta hỏi, không phải là một câu hỏi thăm dò, mà là một phép thử.

"Tôi... tôi biết làm người mẫu," Hạ Sương trả lời, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.

Lục Lam cười khẩy, một nụ cười đầy châm biếm, buông cọ xuống một cách thô bạo.

"Cô chỉ biết đứng yên thôi, Hạ Sương. Nhưng ở đây, cô phải biết cảm nhận và bộc lộ."

Anh ta tiến lại gần, bước chân dứt khoát như một thợ săn. Anh ta lướt tay qua bộ sưu tập cọ vẽ, rồi đột ngột nắm lấy vai cô. Sức mạnh trong bàn tay anh ta khiến cô gần như khuỵu xuống.

"Tôi sẽ không vẽ cô như những bức tượng không hồn. Tôi sẽ vẽ nỗi khao khát, vẽ sự suy đồi, vẽ linh hồn cấm kỵ của cô." Lục Lam ghé sát tai cô, hơi thở nóng bỏng: "Và để làm được điều đó, cô phải cho tôi thấy mọi thứ. Không phải quần áo, mà là cảm xúc. Cô phải cho tôi thấy lý do cô đến đây, lý do cô chấp nhận bán thân cho nghệ thuật."

Anh ta đẩy cô về phía một chiếc ghế bành bọc nhung đỏ thẫm được đặt sẵn dưới ánh sáng đẹp nhất.

"Ngồi xuống đi. Kể cho tôi nghe mọi thứ. Hoặc tốt hơn, hãy dùng ánh mắt của cô để kể. Ánh mắt đó là tấm bạt che hoàn hảo của tôi."

Hạ Sương ngồi xuống. Cô biết mình vừa bước vào một giao kèo vượt xa công việc làm mẫu. Cô đã bước vào thế giới độc tài của Lục Lam, nơi anh là người kiến tạo, còn cô là vật liệu sống. Cô cảm thấy một cảm giác kích thích tội lỗi, xen lẫn sự run sợ.

Cô thuộc về anh, ngay từ giây phút này.