Không khí trong phòng vẽ không chỉ đặc quánh mùi sơn mà còn là sự căng thẳng không thể gọi tên. Hạ Sương ngồi im lìm trên chiếc ghế nhung đỏ, dưới ánh sáng trắng lạnh lẽo. Cô cố gắng trấn tĩnh bản thân, coi đây là một thỏa thuận kinh doanh, nhưng ánh mắt của Lục Lam khiến mọi lý lẽ tan biến. Anh ta đứng đối diện, cao lớn và uy quyền, không cần dùng lời nói cũng khiến cô cảm thấy nhỏ bé và bị động.
Lục Lam đưa cho cô một tờ giấy mỏng, chất liệu tốt, không phải một hợp đồng pháp lý rườm rà, mà là một văn bản gần như là một bản tuyên ngôn cá nhân. Hạ Sương nhận lấy, những ngón tay cô chạm khẽ vào tờ giấy, nơi còn lưu lại chút hơi ấm của anh.
Nội dung chỉ vỏn vẹn ba điều khoản, được viết bằng mực đen đậm, chữ viết phóng khoáng nhưng dứt khoát:
Tuyên Ngôn Nàng Thơ – Cấm Kỵ
Sự Độc Quyền: Hạ Sương sẽ là Nàng Thơ độc quyền, vĩnh viễn của Lục Lam. Trong thời gian hợp tác, cô không được làm mẫu cho bất kỳ nghệ sĩ nào khác, không được để bất kỳ ai khác vẽ, chạm khắc hay chụp ảnh cô, ngoại trừ những hoạt động công khai và bắt buộc.
Sự Sống: Sự hấp dẫn của cô là tài sản của Lục Lam. Cô không được có bất kỳ mối quan hệ thân mật nào bên ngoài. Mọi khát vọng, mọi cảm xúc lãng mạn đều phải được giữ lại cho Phòng Vẽ. Nơi này là thế giới duy nhất của cô.
Sự Thật: Trong phòng vẽ, cô phải hoàn toàn trần trụi. Không phải trần trụi về thể xác (trừ khi được yêu cầu), mà là trần trụi về cảm xúc. Mọi bí mật, mọi nỗi đau, mọi khát khao bị chôn vùi phải được phơi bày trước mắt Lục Lam. Anh sẽ là người duy nhất được chứng kiến những vết thương của cô.
Dưới cùng là hai dòng trống: "Ký tên của Chủ Thể" và "Ký tên của Kẻ Kiến Tạo".
Hạ Sương đọc đi đọc lại Điều khoản số 2. Nó là một lời cấm đoán trực diện, cấm cô sống một cuộc đời bình thường, cấm cô yêu đương. Nó là một sự chiếm hữu trần trụi và ngang ngược.
"Đây không phải là hợp đồng," cô thì thầm, ngước nhìn anh.
"Đây là nghi thức," Lục Lam đính chính. Anh ta không cần một bản hợp đồng để ràng buộc pháp lý; anh ta cần một lời thề để ràng buộc linh hồn cô.
Anh ta bước đến, đứng ngay trước mặt cô. Bóng anh ta phủ kín người cô, áp chế cô bằng sự hiện diện mạnh mẽ.
"Nếu cô phá vỡ Điều khoản 2, mọi thứ sẽ sụp đổ. Không phải chỉ công việc, mà là chính cô. Cô sẽ trở thành một bức tranh bị xé rách, không còn giá trị."
Hạ Sương cảm nhận được hơi thở dồn dập của chính mình. Cô biết đây là sự điên rồ, nhưng sự tuyệt vọng và khao khát được nhìn nhận trong cô lại bị hấp dẫn bởi sự chiếm hữu này. Nó giống như một loại tình yêu cấm kỵ, nơi cô chấp nhận trở thành tù nhân trong tác phẩm nghệ thuật của anh.
"Nếu tôi chấp nhận, anh sẽ cho tôi cái gì?" cô hỏi, cố gắng tìm kiếm sự công bằng cuối cùng.
Lục Lam cúi người xuống, khuôn mặt anh ta chỉ cách cô vài phân. Ánh mắt anh ta xoáy sâu vào cô, đầy quyến rũ và nguy hiểm.
"Tôi sẽ cho cô sự bất tử," anh ta thủ thỉ, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Tôi sẽ biến cô thành kiệt tác, thành một huyền thoại. Mọi người sẽ ngưỡng mộ cô, nhưng họ sẽ không bao giờ được chạm vào cô. Chỉ có tôi. Tôi sẽ là người bảo vệ cô khỏi thế giới tầm thường và những kẻ tầm thường."
Rồi anh ta chạm vào cổ tay cô, nắm lấy bàn tay run rẩy của cô, và nhẹ nhàng đặt bút vào giữa các ngón tay cô.
"Ký tên đi, Hạ Sương. Và bắt đầu sống cuộc đời mà cô đáng được sống. Cuộc đời chỉ thuộc về Lục Lam và nghệ thuật."
Hạ Sương nhìn vào chữ ký của mình – Hạ Sương – nằm ngay ngắn trên dòng "Ký tên của Chủ Thể". Cái tên đó giờ đây không còn thuộc về riêng cô nữa. Nó thuộc về Lục Lam.
Khi cô ký xong, Lục Lam cầm tờ giấy lên, mỉm cười một cách thỏa mãn. Anh ta cúi xuống, không hôn môi cô, mà hôn lên chính chữ ký của cô, một hành động như niêm phong một lời nguyền.
"Giỏi lắm, Nàng Thơ. Bây giờ, chúng ta sẽ bắt đầu."
Lục Lam quay lưng đi đến bên chiếc rương gỗ lớn, mở ra. Anh ta lấy ra một mảnh vải lụa trắng, tinh khiết.
"Cởi bỏ đi. Tất cả mọi thứ. Tôi không quan tâm đến đường cong. Tôi quan tâm đến sự căng thẳng của cơ bắp khi cô cố gắng che giấu nỗi đau."
Hạ Sương siết chặt tay. Nghi thức đã bắt đầu, và cô đã hoàn toàn nằm trong tay Kẻ Kiến Tạo này.