MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDấu Ấn Trên Da ThịtChương 4

Dấu Ấn Trên Da Thịt

Chương 4

853 từ · ~5 phút đọc

Lời nói của Lục Lam vang vọng trong căn phòng lớn, mạnh mẽ và dứt khoát như tiếng dao khắc trên gỗ: "Cởi bỏ đi. Tất cả mọi thứ."

Hạ Sương cảm thấy má nóng bừng, nhưng sự căng thẳng và khao khát được anh chấp nhận đã lấn át sự xấu hổ. Cô chậm rãi làm theo, trút bỏ từng lớp quần áo. Cô không còn cảm thấy mình là Hạ Sương nữa, mà là một khối vật chất đang chờ được tạo hình.

Khi cô đứng trần trụi dưới ánh sáng dịu nhẹ của phòng vẽ, Lục Lam vẫn đứng yên tại chỗ, khoanh tay quan sát. Ánh mắt anh ta không hề mang theo dục vọng tầm thường, mà là sự tập trung tuyệt đối của một nghệ sĩ đứng trước tác phẩm của mình. Ánh mắt đó khiến cô cảm thấy trần trụi hơn bất kỳ sự phơi bày thể xác nào.

"Đứng vào vị trí đó," anh ra lệnh, chỉ tay về phía bục gỗ kê giữa phòng. "Ngả người về phía sau một chút. Tay phải đặt lên hông. Ánh mắt nhìn vào điểm hư vô trước mặt."

Hạ Sương làm theo. Cô giữ tư thế đó, cơ bắp bắt đầu căng lên vì sức nặng của cơ thể.

Lục Lam lấy một cây cọ nhỏ, dính mực vẽ, rồi tiến đến gần. Đây là lần đầu tiên cô cảm nhận được hơi ấm của anh ta ở khoảng cách gần như vậy mà không có rào cản.

Anh ta không nói một lời. Bàn tay thon dài, đầy vết màu vẽ của anh ta nhẹ nhàng chạm vào vai cô, đẩy nhẹ để điều chỉnh độ cong của xương đòn.

Cái chạm đầu tiên. Nó không hề gợi cảm, nhưng lại vô cùng căng thẳng. Đó là cái chạm của một chủ nhân lên tài sản, một sự kiểm soát không thể chối từ.

Hạ Sương khẽ rùng mình.

"Đừng run rẩy," Lục Lam ra lệnh, giọng nói anh ta sát bên tai cô. "Nếu cô muốn trở thành kiệt tác, cô phải học cách tĩnh tại. Chỉ cần cảm nhận ánh sáng, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí, cảm nhận bàn tay của tôi."

Anh ta di chuyển xuống, cẩn thận điều chỉnh góc nghiêng của eo cô, nơi tạo ra một đường cong gợi cảm nhất. Ngón tay anh ta miết nhẹ, dừng lại ở điểm nhạy cảm nhất của thắt lưng.

"Không đúng," anh thì thầm, "hãy buông lỏng hơn. Cơ thể cô đang cố gắng che giấu điều gì đó. Hãy để tôi thấy nó."

Khi anh ta chạm vào da thịt cô, Hạ Sương cảm thấy mình đang bị định vị, không chỉ về tư thế, mà còn về ý thức. Cô hoàn toàn thuộc về ý muốn của anh. Mùi hương gỗ đàn hương và mực vẽ từ người anh ta bao bọc lấy cô, khiến cô khó thở.

Rồi Lục Lam đặt bàn tay lên bầu ngực cô, không phải theo cách của một người đàn ông muốn thân mật, mà là để sửa tư thế của vai cô. Tuy nhiên, sự tiếp xúc đó lại quá lâu, quá cố ý. Anh ta hít một hơi thật sâu.

"Đây là điều mà cô phải làm quen, Hạ Sương. Tôi cần phải hiểu rõ từng thớ thịt, từng đường gân của cô để vẽ cô một cách chân thật nhất."

Bàn tay anh ta di chuyển xuống dưới, lướt qua xương sườn cô, rồi dừng lại ở hõm bụng.

"Tư thế này phải thể hiện sự chờ đợi, sự khao khát bị giam cầm."

Lục Lam quay trở lại với khung vẽ, nhưng cái chạm của anh ta vẫn còn in hằn trên da thịt cô, một dấu ấn vô hình của sự chiếm hữu. Anh ta bắt đầu quét cọ, những nét vẽ mạnh mẽ và giận dữ.

Hạ Sương nhìn vào anh ta, cô không nhìn thấy Lục Lam người đang yêu, mà là Lục Lam của Nghệ Thuật. Anh ta vẽ cô với một niềm đam mê cuồng nhiệt, gần như là bạo lực.

Nhưng khi buổi vẽ gần kết thúc, anh ta đột nhiên nói: "Hôm nay, cô đã thể hiện nỗi buồn tốt. Nhưng cô cần phải thể hiện sự quyến rũ tốt hơn nữa."

Lục Lam đặt cọ xuống. Anh ta tiến đến, không chạm vào cô bằng tay nữa, mà chạm vào cô bằng ánh mắt mãnh liệt. Rồi, không một lời báo trước, anh ta cúi xuống và hôn lên bả vai trần của cô, ngay vị trí mà anh ta vừa chạm vào.

Nụ hôn đó là lời tuyên bố cuối cùng của buổi làm việc. Nó không phải là một phần của nghệ thuật. Nó là một phần của Lục Lam.

"Mặc đồ vào đi. Và nhớ kỹ. Cô đã ký vào tuyên ngôn. Cô là của tôi, và không ai được chạm vào cô trừ khi tôi cho phép."

Hạ Sương nhìn vào tấm vải lụa trắng và những lớp quần áo của mình, cảm thấy như chúng không còn thuộc về cô nữa. Cơ thể cô đã bị định vị bởi ánh mắt và đôi tay của Lục Lam.