MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDấu Ấn Trên Da ThịtChương 5

Dấu Ấn Trên Da Thịt

Chương 5

677 từ · ~4 phút đọc

Sau khi Hạ Sương rời khỏi phòng vẽ, Lục Lam không lập tức tiếp tục công việc. Anh đứng tại vị trí của mình, chiếc cọ vẫn còn ướt màu trong tay, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào khoảng không nơi cô vừa đứng. Hơi ấm cơ thể cô dường như vẫn còn lưu lại, hòa lẫn với mùi sơn dầu và độ ẩm trong không khí.

Anh không cần phải nhìn cô bằng mắt thường nữa. Hình ảnh Hạ Sương – trần trụi, run rẩy, đầy khao khát bị kìm nén – đã khắc sâu vào tâm trí anh, rõ ràng hơn bất kỳ đường nét nào trên tấm vải bố.

Lục Lam ghét sự hỗn loạn, anh cần sự kiểm soát tuyệt đối trong mọi khía cạnh cuộc sống. Nhưng Hạ Sương, cô lại là một sự hỗn loạn xinh đẹp, một cơn bão cảm xúc mà anh phải chế ngự để biến thành nghệ thuật.

Anh tiến đến gần khung vẽ. Bức tranh của Hạ Sương hiện lên với những mảng màu tương phản gay gắt: Ánh sáng lạnh lẽo bao bọc lấy vẻ ngoài tĩnh lặng của cô, nhưng những đường nét sâu bên trong lại bùng lên màu đỏ thẫm của sự tội lỗi và khao khát.

Lục Lam đưa tay chạm vào tấm bạt. Anh không chỉ vẽ một người mẫu, anh đang vẽ một linh hồn.

"Cô có biết không, Hạ Sương," anh ta thầm thì, giọng nói chỉ đủ nghe thấy trong căn phòng trống rỗng, "cô là thứ mà tôi tìm kiếm suốt mười năm qua. Tất cả những người phụ nữ trước cô chỉ là những hình nộm vô vị. Họ chỉ có da thịt, không có sự tan vỡ."

Anh ta nhặt một chiếc bút chì than và bắt đầu phác thảo mạnh mẽ lên một góc khung vẽ. Không phải là cơ thể cô, mà là những nét vẽ của sự tức giận và ghen tuông.

"Tôi đã thấy cách người phục vụ nhìn cô đêm hôm đó. Ánh mắt tầm thường, muốn chiếm hữu thứ mà họ không đủ tư cách chạm vào." Lục Lam nghiến răng. "Tôi sẽ không cho phép. Cô là của tôi. Chỉ mình tôi được quyền chạm vào cái sự tan vỡ đó."

Anh ta hồi tưởng lại cái chạm "định vị" trên vai cô. Anh ta đã có thể điều chỉnh tư thế bằng lời nói, nhưng anh ta đã cố tình chạm vào. Cái chạm đó không chỉ là sự điều chỉnh tư thế, mà là sự khẳng định quyền lực, là cách anh ta nhắc nhở chính mình và cô rằng giao kèo đã được niêm phong.

Lục Lam tiến đến chiếc ghế nhung đỏ, nơi Hạ Sương vừa ngồi. Anh ta đưa tay chạm vào mặt ghế, cảm nhận hơi ấm phai nhạt. Anh ta gần như có thể cảm nhận được sự run rẩy dưới da cô, sự đấu tranh giữa khát vọng thoát ra và mong muốn bị trói buộc.

Đối với anh, nghệ thuật và tình yêu không tồn tại riêng biệt; chúng là cùng một thể. Anh không thể yêu một thứ gì nếu không biến nó thành một phần kiệt tác của mình, và anh không thể tạo ra kiệt tác nếu không chiếm đoạt toàn bộ nguồn cảm hứng đó.

"Cô đang ở trong tay tôi," Lục Lam nói, quay lại nhìn bức tranh. "Tôi đã tạo ra cô trong phòng vẽ này. Và tôi cũng có thể phá hủy cô bất cứ lúc nào tôi muốn. Hãy nhớ kỹ điều đó, Nàng Thơ của tôi."

Anh ta lấy một bình xịt dung dịch cố định và xịt lên bức phác thảo, như thể đang niêm phong cảm xúc và số phận của cô lại với nhau.

Đêm hôm đó, Lục Lam ngủ một giấc sâu và bình yên nhất kể từ khi anh bắt đầu tìm kiếm nàng thơ. Sự chiếm hữu Hạ Sương đã mang lại cho anh một niềm đam mê và một sự thỏa mãn mà không một bức tranh nào trước đây có thể làm được.