Cuộc sống của Hạ Sương giờ đây chỉ xoay quanh căn biệt thự của Lục Lam và những buổi làm mẫu kéo dài. Sự tồn tại của cô tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài, đúng như điều khoản cấm kỵ. Nhưng sự cô lập không làm giảm đi áp lực, ngược lại, nó khiến mọi cảm xúc bị dồn nén đến tột độ.
Hôm đó là buổi vẽ chân dung, một quá trình đòi hỏi sự tập trung tuyệt đối vào gương mặt. Hạ Sương đã làm mẫu gần bốn giờ đồng hồ, cơ mặt cô tê dại.
Người giúp việc già mang vào một khay trà và bánh ngọt. Bà ấy là người duy nhất phá vỡ sự im lặng tuyệt đối trong phòng vẽ, và bà luôn dành cho Hạ Sương một ánh mắt cảm thông kín đáo.
Khi bà đặt khay lên bàn, vô tình, chiếc khăn lụa mỏng trên tóc bà tuột xuống. Hạ Sương theo bản năng, đưa tay ra đỡ.
"Để tôi giúp bà," cô nói, giọng khẽ khàng, rồi cười nhẹ nhàng.
Trong khoảnh khắc đó, nụ cười của Hạ Sương là thật sự, không phải là biểu cảm mà Lục Lam yêu cầu cho bức tranh. Nó mang sự ấm áp, sự nhân hậu mà cô vốn có.
Lục Lam đang cầm cọ bỗng dừng lại. Sự im lặng trong phòng vẽ ngay lập tức trở nên đáng sợ.
Hạ Sương cảm thấy như bị dội một gáo nước lạnh. Cô quay lại nhìn anh.
Lục Lam đứng thẳng người, ánh mắt anh ta không còn là ánh mắt của họa sĩ nhìn tác phẩm. Đó là ánh mắt của một kẻ săn mồi vừa bị chọc giận. Sự lạnh lùng thường thấy của anh ta giờ bị thay thế bằng một cơn thịnh nộ ngầm, khiến Hạ Sương sởn gai ốc.
Người giúp việc hiểu chuyện, vội vã cúi đầu và rút lui trong im lặng, mang theo cả khay trà.
"Cô đang làm gì vậy, Hạ Sương?" Lục Lam hỏi, giọng nói anh ta trầm thấp đến mức nghe như tiếng gầm gừ.
"Tôi... chỉ giúp bà ấy," cô lắp bắp.
Lục Lam bước lại gần, mỗi bước chân đều vang lên sự đe dọa. Anh ta đứng đối diện cô, ánh sáng từ cửa sổ chiếu thẳng vào anh, khiến khuôn mặt anh ta như được tạc bằng đá cẩm thạch.
"Cô không được phép làm điều đó," anh ta tuyên bố.
"Làm gì cơ? Giúp người khác?"
"Cô không được phép mỉm cười như thế," Lục Lam nghiêng người xuống, "Cô không được phép thể hiện sự nhân từ, sự ấm áp đó cho bất cứ ai ở đây. Đặc biệt là những người không phải tôi."
"Nhưng đó là tôi!" Hạ Sương phản đối, cảm thấy sự tự do cuối cùng của mình đang bị tước đoạt.
Lục Lam đặt hai tay lên bục gỗ, giam giữ cô trong vòng tay của anh ta. Mùi hương gỗ đàn hương và sự giận dữ của anh ta bao trùm lấy cô.
"Không. Cô đã ký tên. Ở đây, cô không phải là Hạ Sương. Cô là Nàng Thơ của Lục Lam. Cô là vật chất mà tôi đã mua. Mọi cảm xúc đẹp đẽ nhất của cô phải được giữ lại và tồn đọng cho đến khi tôi cần sử dụng nó cho nghệ thuật."
Anh ta đưa ngón tay cái thô ráp, lướt nhẹ qua đôi môi cô, nơi vừa nở một nụ cười.
"Nụ cười đó... nó quá thuần khiết. Nó không thuộc về bức tranh này. Nó không thuộc về sự suy đồi mà tôi muốn vẽ."
Sự chiếm hữu này đã vượt quá giới hạn của nghệ thuật. Nó là tình yêu độc đoán và sự ghen tuông cấm kỵ ngấm ngầm.
Lục Lam đột ngột lùi lại, quay về phía khung vẽ. Anh ta nắm lấy một con dao palette (bay vẽ) và bắt đầu cào xé một phần nhỏ của bức tranh đang dang dở, ngay vị trí của đôi mắt cô.
"Nếu cô không thể kiểm soát sự tự do của mình, tôi sẽ kiểm soát nó cho cô."
Anh ta quay lại, ánh mắt cháy bỏng. "Ngồi yên. Đứng vào vị trí. Bây giờ, tôi muốn cô thể hiện sự hối hận và cô độc tột cùng. Hãy nhìn vào mắt tôi và cho tôi thấy nỗi đau mà cô cảm thấy khi bị trói buộc. Đó mới là vẻ đẹp thật sự của cô."
Lục Lam không chỉ trừng phạt cô, anh còn trừng phạt cả tác phẩm của mình. Hạ Sương hiểu ra. Anh ta không chỉ muốn kiểm soát cơ thể cô, anh muốn kiểm soát cả linh hồn cô.
Hạ Sương làm theo, ánh mắt cô nhìn thẳng vào Lục Lam, chứa đựng sự hận thù, sự sợ hãi, và cả sự hấp dẫn không thể chối từ đối với sự độc tài của anh. Cô đã hoàn toàn bị kéo vào lưới tình cấm kỵ này.