MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDấu Ấn Trên Da ThịtChương 7

Dấu Ấn Trên Da Thịt

Chương 7

804 từ · ~5 phút đọc

Sau cơn giận dữ của Lục Lam, không khí trong phòng vẽ trở nên lạnh hơn, nhưng sự căng thẳng giữa hai người lại nóng bỏng hơn bao giờ hết. Hạ Sương nhận ra giới hạn của mình: cô không được phép sống cuộc đời của Hạ Sương khi cô là Nàng Thơ của Lục Lam.

Vài ngày sau, Lục Lam tuyên bố anh sẽ tạm thời chuyển sang điêu khắc. Anh nói rằng cọ vẽ không đủ để thể hiện "chiều sâu của sự chiếm hữu" mà anh cảm nhận từ cô.

Phòng vẽ được chuyển đổi. Chiếc bục gỗ được thay bằng một bệ xoay lớn, và một khối đất sét khổng lồ được đặt ở trung tâm. Mùi sơn dầu nhường chỗ cho mùi đất sét ẩm, thô mộc.

"Hôm nay, cô không phải đứng," Lục Lam ra lệnh, giọng đã trở lại vẻ lạnh lùng, nhưng có một sự sắc bén hơn. "Cô sẽ ngồi đối diện với khối vật chất này."

Hạ Sương ngồi xuống một chiếc ghế thấp, đối diện với khối đất sét đang chờ được tạo hình. Lục Lam đứng ngay bên cạnh cô. Không còn khoảng cách an toàn của giá vẽ.

"Điêu khắc đòi hỏi sự tiếp xúc trực tiếp," anh ta nói khẽ, tay vuốt nhẹ lên khối đất sét. "Tôi phải dùng bàn tay để cảm nhận sự thật. Và để tôi cảm nhận sự thật từ đất sét, tôi phải cảm nhận nó từ cô trước."

Anh ta ra hiệu cho cô cởi bỏ áo khoác. Lục Lam không yêu cầu cô trần trụi hoàn toàn như lần đầu, nhưng anh yêu cầu cô chỉ mặc chiếc áo lót thể thao và quần short. Điều đó khiến sự phơi bày của da thịt trở nên cá nhân và thân mật hơn.

Lục Lam lấy một miếng đất sét nhỏ, nhào nặn nó trong lòng bàn tay. Đôi mắt anh ta tập trung cao độ, không nhìn vào Hạ Sương, mà nhìn vào vật liệu anh đang nắm giữ.

"Tư thế của cô phải thể hiện sự phục tùng nhưng vẫn giữ được sức sống bí ẩn," anh ta nói.

Rồi anh ta quay sang cô. Lục Lam không dùng lời nói để chỉ dẫn, mà dùng đôi tay của mình.

Ngón tay anh ta, thô ráp và ấm nóng, đặt lên vai cô, đẩy nhẹ để cơ thể cô hơi cúi về phía trước. Sau đó, bàn tay anh ta di chuyển xuống, lướt qua xương sườn, dừng lại ở vòng eo.

"Thẳng hơn," anh ta thì thầm, hơi thở nóng phả vào tóc cô. "Tôi muốn điêu khắc sự căng thẳng nơi cô."

Hạ Sương nhắm mắt lại, cố gắng chịu đựng cảm giác điện giật từ mỗi lần chạm của anh. Cái chạm này không phải để vuốt ve, mà là để định hình, để kiểm soát và khám phá.

Anh ta đặt bàn tay lớn lên lưng cô, ấn nhẹ dọc theo cột sống, nơi cô đang cố gắng giấu đi sự mệt mỏi và sự yếu đuối.

"Đây," anh ta nói, giọng điệu say mê, "đây là nơi cô đang lưới rách. Cô cố gắng che giấu sự mong manh này khỏi thế giới, nhưng cô không thể giấu nó khỏi tôi."

Anh ta dùng ngón tay cái miết nhẹ ở một điểm nhạy cảm trên lưng cô, khiến cơ thể Hạ Sương khẽ run lên.

"Cảm nhận sự phục tùng này, Hạ Sương. Cảm nhận sự mềm mại và sự dễ uốn nắn. Cô là đất sét của tôi."

Sau khi định hình xong tư thế của cô, Lục Lam bắt đầu làm việc với khối đất sét. Nhưng mỗi thao tác với đất sét lại là một sự phản chiếu của những cái chạm trên cơ thể Hạ Sương. Anh ta nắn bóp, vuốt ve, rồi lại ấn sâu vào khối vật chất, như thể đang tạo hình chính cô.

Và khi tác phẩm bắt đầu thành hình, nó mang đường nét của Hạ Sương, nhưng với một vẻ mặt hoàn toàn bị thống trị và say mê.

Buổi làm việc kết thúc, nhưng sự thân mật và căng thẳng vẫn còn đó. Khi Hạ Sương đứng dậy, cô cảm thấy toàn bộ cơ thể mình vẫn còn mang nhiệt độ của đất sét và dấu ấn của bàn tay anh.

Lục Lam quay lại nhìn cô, ánh mắt anh ta đầy vẻ thỏa mãn, như thể anh ta vừa hoàn thành một nghi thức.

"Về đi," anh ta nói, giọng khàn đặc. "Hôm nay, cô đã cho tôi một kiệt tác. Nhưng đừng quên, cô là kiệt tác sống mà chỉ có tôi được quyền chạm vào."

Hạ Sương rời đi, ý thức rõ ràng rằng sự thân mật này, dù dưới danh nghĩa nghệ thuật, đã vượt quá mọi giao ước ban đầu. Nó là một sự cám dỗ mà cô không thể chống lại.