MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDấu Ấn Trên Da ThịtChương 8

Dấu Ấn Trên Da Thịt

Chương 8

836 từ · ~5 phút đọc

Cơn mưa đêm trút xuống căn biệt thự của Lục Lam không dứt. Tiếng mưa đập vào cửa sổ và mái hiên lớn tạo ra một bản giao hưởng ồn ào, càng làm nổi bật sự cô độc và bế tắc bên trong.

Hạ Sương nằm trên chiếc giường rộng, nhưng cô không ngủ được. Bàn tay của Lục Lam đã để lại những dấu ấn nhiệt độ trên da thịt cô. Cô vẫn còn cảm nhận được sự chai sạn và sức nặng từ ngón tay anh khi anh nắn bóp khối đất sét, rồi áp sự chiếm hữu đó lên cơ thể cô. Sự khao khát và sự sợ hãi đan xen, khiến lồng ngực cô căng cứng.

Cô không đói bụng, nhưng cô cảm thấy một cơn đói vô độ đang gặm nhấm bên trong. Đó là cơn đói của một linh hồn bị giam cầm, khao khát sự chạm vào, sự xác nhận, và cả sự trừng phạt cấm kỵ.

Không thể chịu đựng thêm sự ngột ngạt trong căn phòng, Hạ Sương trùm vội chiếc áo choàng lụa, bước ra khỏi phòng. Hành lang dài và tối om, chỉ có những bức tranh treo tường ẩn hiện trong bóng đêm. Cô không biết mình đi đâu, chỉ biết mình cần phải tìm kiếm một thứ gì đó, một câu trả lời cho sự chiếm hữu điên rồ mà anh đã áp đặt.

Đôi chân cô dẫn cô đến căn phòng vẽ. Ánh sáng từ đèn đường hắt qua cửa sổ, làm lộ ra hình dáng khối điêu khắc dang dở. Cô tiến lại gần, nhìn vào bức tượng đất sét mang hình dáng mình, với khuôn mặt mang biểu cảm phục tùng tuyệt đối.

"Đây là điều anh muốn ở tôi sao?" Cô thì thầm với bức tượng.

"Cô biết câu trả lời."

Giọng nói trầm thấp, lạnh lùng vang lên từ góc khuất căn phòng. Hạ Sương giật mình quay lại.

Lục Lam ngồi đó, trên một chiếc ghế da cũ kỹ, hoàn toàn chìm vào bóng tối. Anh ta không bật đèn, và có vẻ như đã chờ cô từ rất lâu. Anh ta chỉ mặc một chiếc quần tối màu, nửa trên trần trụi. Cơ thể anh ta rắn chắc, mạnh mẽ, được ánh sáng yếu ớt của đêm mưa phác họa.

Hạ Sương đứng yên, không thể nhúc nhích. Anh ta không trách mắng cô vì phá vỡ sự nghỉ ngơi, mà chỉ quan sát cô bằng đôi mắt cháy bỏng.

"Tôi biết cô sẽ không ngủ được," Lục Lam nói, đứng dậy chậm rãi. "Cô đã ký vào giao kèo. Cô không thể che giấu cơn đói của mình khỏi tôi."

Hạ Sương cảm thấy mình như một con mồi. Cô nhận ra rằng anh ta cũng bị ám ảnh như cô. Anh ta không ngủ được, không phải vì công việc, mà vì khao khát được kiểm soát và sự hấp dẫn cấm kỵ mà cô mang lại.

Lục Lam tiến đến, không nhanh, nhưng mỗi bước chân đều mang sự đe dọa và sự hấp dẫn không thể kháng cự.

"Nói cho tôi biết, Hạ Sương," anh ta đứng cách cô vài phân, "cô muốn gì? Cô muốn phá vỡ Điều khoản 2, muốn chạy trốn khỏi tôi, hay cô muốn bị tôi trói buộc mãi mãi?"

Hạ Sương ngước nhìn anh, hơi thở cô dồn dập. Cô không thể nói ra. Thay vào đó, cô đưa tay lên, chạm vào vùng ngực trần của anh ta, nơi cô cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ đang đập liên hồi.

Đó không phải là một cái chạm mang tính lãng mạn. Đó là một cái chạm xác nhận, một sự đầu hàng thầm lặng trước quyền lực của anh.

Lục Lam khẽ rên lên một tiếng, như một vết thương được chạm vào. Anh ta nắm lấy cổ tay cô, không phải để đẩy ra, mà để giữ chặt, để cảm nhận sự thật rằng cô đang chạm vào anh ta.

"Nàng Thơ," anh ta thì thầm, giọng khàn đặc, "Cô đang thử thách giới hạn của tôi."

Anh ta cúi xuống, không hôn môi cô. Thay vào đó, anh ta đặt nụ hôn xuống ngay nơi cô vừa chạm, rồi di chuyển lên cổ cô, nơi mạch đập đang nhảy múa điên cuồng. Anh ta ngửi mùi hương từ mái tóc cô, như một loài động vật hoang dã tìm thấy nguồn sống.

"Cô thuộc về tôi. Mọi cảm giác của cô phải được dùng để nuôi dưỡng nghệ thuật của tôi. Đừng lãng phí nó vào sự tầm thường."

Trong bóng tối và tiếng mưa, anh ta ôm lấy cô, một cái ôm không dịu dàng, mà là một sự chiếm đoạt toàn bộ.

Hạ Sương biết, cơn đói của cô đã được đáp ứng, không phải bằng cách chạy trốn, mà bằng cách chìm sâu hơn vào sự chiếm hữu cấm kỵ này. Đêm mưa hôm đó, không một lời thề nào được nói ra, nhưng sự chấp nhận về thể xác và linh hồn giữa họ đã đạt đến đỉnh điểm.