Ánh sáng yếu ớt của buổi sáng sớm len lỏi qua ô cửa sổ lớn, làm tan đi ảo ảnh đen tối của đêm mưa. Hạ Sương tỉnh dậy trong phòng mình, cơ thể mệt mỏi nhưng tinh thần lại căng như dây đàn. Cô không còn là cô gái tuyệt vọng dưới mái hiên nữa; cô là người phụ nữ bị đánh dấu bởi Lục Lam.
Buổi làm mẫu hôm đó diễn ra trong một không khí khác thường. Lục Lam vẫn giữ vẻ lạnh lùng, nhưng sự im lặng của anh ta giờ đây mang đầy sự ám chỉ. Anh ta vẽ cô một cách điên cuồng, những nét cọ mạnh mẽ và dứt khoát, gần như bạo lực.
Lục Lam yêu cầu Hạ Sương mặc một chiếc váy lụa trắng mỏng, gợi cảm, để làm nổi bật sự mong manh đối lập với sự chiếm hữu mà anh ta đang truyền tải qua bức tranh.
Sau vài giờ làm việc, Hạ Sương đã kiệt sức. Cô đột ngột buông thõng vai, phá vỡ tư thế mà anh ta đã dày công sắp đặt.
"Tôi mệt," cô nói, giọng khàn đặc. Đó không phải là một lời than vãn, mà là một sự thách thức nhỏ bé đối với sự kiểm soát tuyệt đối của anh.
Lục Lam đặt mạnh chiếc cọ xuống bảng màu, tiếng kim loại va chạm khô khốc xé toạc sự im lặng.
"Cô không có quyền mệt mỏi," anh ta nói, giọng anh ta chứa đầy sự giận dữ, nhưng sự giận dữ đó lại bị bao bọc bởi một ngọn lửa đam mê khó hiểu. "Tác phẩm của tôi chưa hoàn thành, cô không được phép sụp đổ!"
Anh ta bước nhanh về phía cô, khuôn mặt gần như tối sầm lại vì sự tức giận.
"Mọi thứ ở đây phải tuân theo ý muốn của tôi, Hạ Sương! Cô đã đồng ý với giao kèo. Cô không thể tự quyết định cảm xúc hay thể trạng của mình!"
Hạ Sương đứng dậy đối diện với anh, không lùi bước. Ánh mắt cô phản chiếu sự tức giận của anh, nhưng cũng mang theo một sự khích lệ ngầm. Cô biết rõ, sự phản kháng của cô chính là điều đang kích thích anh.
"Nếu anh muốn tôi hoàn hảo, thì hãy chứng minh cho tôi thấy lý do tôi phải ở lại đây!" cô gằn giọng, không còn là nàng thơ e dè nữa. "Hãy chứng minh cho tôi thấy sự khác biệt giữa anh và một kẻ độc tài tầm thường!"
Mặt Lục Lam căng cứng. Trong khoảnh khắc đó, ranh giới giữa họa sĩ và người đàn ông hoàn toàn biến mất. Anh ta không còn nhìn cô như một nguồn cảm hứng, mà là người phụ nữ đang thách thức sự thống trị của mình.
Anh ta nắm lấy cánh tay cô, kéo cô lại gần với một lực mạnh mẽ đến mức cô suýt va vào ngực anh.
"Cô muốn bằng chứng sao?" Lục Lam thì thầm, hơi thở nóng bỏng phả vào môi cô. "Cô muốn biết sự khác biệt sao?"
Anh ta không cho cô cơ hội trả lời.
Nụ hôn đó bùng nổ, không phải là sự khám phá hay dịu dàng. Đó là một nụ hôn chiếm đoạt, phong ấn và tuyên bố chủ quyền tuyệt đối. Môi anh ta nghiền lên môi cô, chứa đựng tất cả sự giận dữ bị kìm nén, sự ghen tuông cấm kỵ và khao khát thể xác bị dồn nén suốt bao đêm qua.
Anh ta cắn nhẹ, rồi lại day dứt, buộc cô phải đáp lại. Bàn tay còn lại của anh ta luồn vào mái tóc cô, giữ chặt đầu cô để cô không thể thoát ra, không thể né tránh sự điên cuồng trong nụ hôn này.
Hạ Sương ban đầu cố gắng chống cự, nhưng sự áp chế mạnh mẽ từ anh ta đã nhanh chóng khiến lý trí cô tan rã. Cô buông xuôi, đáp lại anh bằng sự cuồng nhiệt tội lỗi tương đương. Cô đã bị phong ấn.
Khi Lục Lam buông cô ra, môi cô sưng đỏ, hơi thở cả hai hỗn loạn. Anh ta nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt anh ta đã chiến thắng.
"Bằng chứng của cô đây," Lục Lam nói, giọng anh ta khàn đặc vì dục vọng. "Đây là sự khác biệt. Tôi không chỉ vẽ cô. Tôi chiếm hữu cô. Và giờ, đôi môi này của cô đã bị phong ấn. Nó chỉ thuộc về tôi, mãi mãi."
Hạ Sương không thể nói gì. Cô biết mình đã thua. Cô đã hoàn toàn bị kéo vào thế giới cấm kỵ của anh.