Sau nụ hôn phong ấn, Lục Lam không tiếp tục làm việc. Anh ta chỉ đứng đó, nhìn Hạ Sương với vẻ thỏa mãn và tuyên bố chủ quyền. Buổi vẽ hôm đó kết thúc sớm, nhưng sự căng thẳng và hứa hẹn lại kéo dài âm ỉ.
Đêm đó, Lục Lam gửi một tin nhắn ngắn gọn: "Mười một giờ. Căn phòng phía cuối hành lang tầng hai."
Hạ Sương biết đó là một lời mời, hay đúng hơn là một mệnh lệnh, để vượt qua ranh giới cuối cùng. Nơi này sẽ không còn là phòng vẽ, mà là nơi dành cho sự cám dỗ và sự chiếm hữu thuần túy.
Đúng mười một giờ, Hạ Sương trùm chiếc áo choàng lụa, bước ra khỏi phòng. Hành lang tầng hai tối mịt, nhưng cô không cần ánh sáng để tìm đường. Cô đi theo mùi hương: một mùi hương đặc trưng của gỗ đàn hương, trầm ấm và quyến rũ, luôn phảng phất trên người Lục Lam.
Căn phòng cuối hành lang là một cánh cửa gỗ cũ kỹ mà cô chưa từng thấy mở ra. Cô gõ cửa khẽ, và ngay lập tức, cửa được mở ra từ bên trong.
Lục Lam đứng đó. Anh ta không mặc áo sơ mi, chỉ một chiếc quần rộng màu đen, cơ thể trần trụi dưới ánh đèn vàng mờ ảo. Ánh mắt anh ta không còn sự lạnh lùng của người nghệ sĩ nữa, mà là sự khát khao trần trụi của người đàn ông.
"Vào đi, Nàng Thơ," anh ta nói, giọng khàn đặc. "Đây là nơi chỉ có chúng ta. Nơi không có nghệ thuật, không có luật lệ của thế giới bên ngoài."
Hạ Sương bước vào. Căn phòng nhỏ hơn phòng vẽ rất nhiều, không có cửa sổ, tạo cảm giác bị cô lập và giam hãm. Ánh sáng đến từ một ngọn đèn bàn cổ điển và những ngọn nến đang cháy dở, khiến mọi thứ trở nên huyền ảo và bí ẩn.
Mùi hương gỗ đàn hương và trầm hương nồng nàn hơn bao giờ hết, như thể đang tạo ra một bầu không khí say mê và nghi lễ.
"Cô có thấy không," Lục Lam đóng sầm cửa lại, tạo ra một tiếng động vang vọng rồi chìm vào im lặng. "Đây là nơi tôi giấu những bí mật sâu kín nhất, những ham muốn mà ngay cả nghệ thuật cũng không dám chạm tới."
Anh ta tiến lại gần, bàn tay anh ta đưa ra, không vội vàng chạm vào da thịt cô, mà tháo chiếc thắt lưng da đang buộc hờ chiếc áo choàng lụa của cô. Động tác của anh ta chậm rãi, đầy chiếm hữu.
"Điều khoản 2 của chúng ta nói gì, Hạ Sương?"
"Không... mối quan hệ thân mật nào bên ngoài. Mọi khát vọng phải được giữ lại cho Phòng Vẽ," cô thì thầm, hơi thở cô bị chặn lại.
"Không phải Phòng Vẽ," Lục Lam sửa lại, ánh mắt anh ta khóa chặt vào cô. "Mà là Căn phòng giam này. Cô phải dâng hiến mọi khao khát của mình ở đây. Cho tôi."
Chiếc áo choàng lụa tuột xuống sàn nhà. Hạ Sương đứng trần trụi dưới ánh nến, không còn sự e ngại. Cô đã chấp nhận sự phục tùng này.
Lục Lam không chạm vào cô bằng tay ngay lập tức. Thay vào đó, anh ta dùng ánh mắt để khám phá, để vẽ những đường nét cấm kỵ lên cơ thể cô.
"Cô xinh đẹp lắm," anh nói, giọng nói đầy sự sùng bái và sự độc đoán. "Và cô hoàn toàn là của tôi."
Anh ta nhẹ nhàng đặt một tay lên cổ cô, không phải để bóp nghẹt, mà để giữ cô lại, buộc cô phải nhìn vào sự say mê điên cuồng trong mắt anh.
"Mọi thứ mà cô đã kìm nén trong những buổi làm mẫu, mọi ánh mắt thèm khát mà cô đã phải giữ lại, đêm nay, chúng ta sẽ phóng thích tất cả ở đây."
Anh ta cúi xuống và bắt đầu hôn cô, không còn là nụ hôn giận dữ, mà là sự khát khao mãnh liệt và ám ảnh. Nụ hôn đó sâu hơn, mang theo vị của sự cấm kỵ và hương trầm nồng nàn.
Hạ Sương vòng tay qua cổ anh, kéo anh lại gần hơn. Cô không còn muốn chạy trốn nữa. Cô muốn bị giam cầm trong cơn đói này của anh.
Trong căn phòng giam được niêm phong bằng hương trầm, Kẻ Kiến Tạo và Nàng Thơ đã bước qua ranh giới cuối cùng, biến sự chiếm hữu thành sự thân mật tội lỗi và cuồng nhiệt.