Sự kiện trong Căn phòng giam đã thay đổi hoàn toàn động lực giữa Lục Lam và Hạ Sương. Sự thân mật cấm kỵ đã trở thành một nghi lễ thường xuyên và bí mật của họ, một lối thoát cuồng nhiệt khỏi sự cô lập.
Nhưng nếu Hạ Sương nghĩ rằng Lục Lam sẽ dịu đi sau khi có được cô, thì cô đã nhầm. Ngược lại, sự chiếm hữu của anh ta càng trở nên tinh vi và sâu sắc hơn.
Sáng hôm sau, Hạ Sương trở lại phòng vẽ với một tâm trạng phức tạp: vừa ngượng ngùng, vừa thách thức. Cô muốn biết, liệu anh có nhìn cô khác đi không, liệu anh có mềm yếu hơn không.
Lục Lam nhìn cô, ánh mắt anh ta vẫn lạnh lùng như thường lệ, nhưng có một tia lửa cháy bỏng ẩn dưới sự điềm tĩnh đó, một dấu hiệu cho thấy anh ta đã thỏa mãn sự thèm khát của mình.
"Mặc chiếc váy hôm qua, và đứng vào vị trí cũ," anh ra lệnh, giọng điệu chuyên nghiệp, nhưng bàn tay anh ta lại đặt lên môi mình một cách vô thức, nơi anh ta đã hôn cô đêm qua.
Hạ Sương làm theo. Cô đứng vào vị trí, cảm thấy sự căng thẳng tăng gấp bội.
Lục Lam bắt đầu vẽ, nhưng anh ta không tập trung vào đường cong hay hình dáng bên ngoài. Anh ta tập trung vào ánh mắt của cô.
"Cô đang giấu điều gì vậy, Hạ Sương?" anh ta hỏi, không phải là một câu hỏi tu từ, mà là một yêu cầu. "Đêm qua, cô đã dâng hiến cơ thể cô, nhưng linh hồn cô vẫn còn phòng thủ."
Hạ Sương cảm thấy mình bị tấn công. "Tôi không giấu gì cả."
Lục Lam đặt cọ xuống, tiến đến, không chạm vào cô, mà đứng gần đến mức hơi thở của anh ta lướt trên da cô.
"Nếu cô không cho tôi thấy sự thật trần trụi, tôi không thể vẽ được một vị Nữ thần thực sự. Cô phải trút bỏ sự xấu hổ, sự sợ hãi. Cô phải cho tôi thấy sự ngây dại và sự buông thả sau khi bị tôi chiếm hữu."
Anh ta đưa tay lên, không chạm vào da, mà chạm vào sợi dây chuyền bạc mỏng trên cổ cô.
"Hãy nhớ lại đêm qua. Cảm giác khi tôi áp chế cô, cảm giác khi cô đầu hàng sự chiếm hữu của tôi. Cô đã khao khát nó, Hạ Sương. Cô đã khao khát bị tôi kiểm soát. Thể hiện nó ra."
Giọng nói của anh ta đầy mê hoặc và độc tài. Lục Lam không cần cô phải cởi bỏ quần áo nữa; anh cần cô phải cởi bỏ tâm trí.
Hạ Sương nhắm mắt lại. Cô nhớ lại cảm giác nóng bỏng, mùi hương trầm, và sự cuồng nhiệt của anh. Cô để cho cảm giác tội lỗi ngọt ngào và sự phục tùng say mê lan tỏa khắp cơ thể.
Khi cô mở mắt ra, ánh mắt cô đã thay đổi. Nó mang một vẻ tĩnh lặng, nhưng sâu bên trong là một ngọn lửa tình dục vừa được khám phá.
Lục Lam lùi lại. Anh ta nhìn chằm chằm vào cô, vẻ mặt thỏa mãn tột độ.
"Đúng rồi," anh ta nói khẽ, giọng đầy ngưỡng mộ. "Đây mới là thứ tôi cần. Cô không còn là người mẫu nữa, cô là linh hồn sống của tác phẩm. Cô là Nữ thần của tôi."
Anh ta nhanh chóng trở lại với khung vẽ, những nét cọ điên cuồng và chính xác hơn bao giờ hết. Bức tranh bắt đầu thể hiện một sự mâu thuẫn giữa vẻ ngoài thánh thiện và sự suy đồi thầm kín.
Lục Lam đã có được cơ thể cô, nhưng giờ đây, anh ta đang đòi hỏi sự trần trụi cảm xúc tuyệt đối, biến Hạ Sương thành một sinh vật thần thánh bị nhốt trong lồng của anh.