Sau khi Lục Lam có được Cảm giác của Nữ thần mà anh ta cần, không khí trong phòng vẽ đã thay đổi. Sự thân mật trong bí mật đã khiến những ranh giới công việc và cá nhân trở nên mờ nhạt đến mức nguy hiểm.
Hôm đó, Lục Lam đang làm việc với những chi tiết cuối cùng trên bức chân dung lớn của Hạ Sương. Anh ta cần vẽ những đường viền tinh xảo, những điểm nhấn sáng tối trên làn da cô.
Lục Lam yêu cầu Hạ Sương ngồi rất gần anh ta, dưới ánh đèn tập trung. Cô mặc chiếc váy mỏng, hở vai, nơi cổ và xương quai xanh lộ ra đầy vẻ mời gọi.
"Đứng yên," Lục Lam ra lệnh, giọng anh ta khẽ khàng, tập trung cao độ.
Anh ta cầm một chiếc cọ vẽ nhỏ, đầu cọ mảnh và mềm. Tay anh ta giữ cọ vẽ nhẹ nhàng, nhưng lại vô cùng dứt khoát.
Anh ta không chạm vào da cô bằng ngón tay. Thay vào đó, anh ta dùng đầu cọ vẽ để chạm.
Đầu cọ lướt nhẹ nhàng, chậm rãi trên xương quai xanh của Hạ Sương, tạo ra một cảm giác tê dại và nhạy cảm đến kinh người. Anh ta đang đặt những vệt màu sáng và bóng tối lên da cô, nhưng cảm giác nó mang lại giống như một sự vuốt ve tinh tế và cấm kỵ.
Hạ Sương khẽ nín thở. Cái chạm này, tuy nhẹ nhàng, lại gợi cảm hơn bất kỳ sự thân mật nào. Nó là sự kết hợp hoàn hảo giữa nghệ thuật và dục vọng của Lục Lam.
"Đừng nhúc nhích," Lục Lam thì thầm, hơi thở nóng phả vào cổ cô. "Tôi cần sự tĩnh lặng này. Cô phải cảm nhận sự chuyển động của cọ vẽ, Hạ Sương. Cảm nhận cách nó khám phá và định hình cô."
Đầu cọ di chuyển xuống cánh tay cô, lướt qua đường cong mềm mại của bắp tay, rồi dừng lại ở cổ tay. Anh ta vẽ một đường viền sắc nét, nhưng cảm giác lại như một nụ hôn nhẹ nhàng lên da cô.
Hạ Sương cảm thấy cơ thể mình đang phản ứng một cách không kiểm soát. Những sợi lông tơ trên da cô dựng đứng, và một cảm giác rạo rực lan tỏa từ nơi bị chạm.
Lục Lam nhận thấy điều đó. Anh ta không cần nhìn vào gương mặt cô để biết cô đang bị kích thích. Anh ta cảm nhận điều đó qua sự run rẩy nhẹ nhàng của cơ thể cô, qua hơi thở chậm lại của cô.
Anh ta quay lại với công việc, nhưng lại để đầu cọ lướt lâu hơn một chút ở chỗ hõm sâu của cổ cô, nơi mạch đập đang nhảy múa điên cuồng.
"Giờ cô đã thấy chưa?" anh ta hỏi, giọng nói đầy thách thức và chiếm hữu. "Ngay cả những công cụ nghệ thuật của tôi cũng phải phục tùng khao khát của tôi đối với cô."
"Anh đang... làm gì vậy?" Hạ Sương cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh, nhưng thất bại.
Lục Lam nâng cọ lên, nhìn vào đầu cọ dính màu vẽ, rồi nhìn vào đôi mắt cô.
"Tôi đang vẽ, Hạ Sương. Nhưng tôi cũng đang nhắc nhở cô. Mọi thứ thuộc về tôi. Mọi cảm giác của cô đều là vật liệu của tôi."
Anh ta cúi xuống, không hôn môi cô, mà hôn ngay vào điểm mà chiếc cọ vẽ vừa chạm, nơi vẫn còn lưu lại một vệt màu nhỏ. Nụ hôn đó sâu và ấm áp, xóa đi cảm giác lạnh lẽo của cọ vẽ.
"Giờ thì đi ra ngoài đi," anh ra lệnh, giọng khàn đặc, chứa đựng sự kìm nén. "Tôi đã hoàn thành chi tiết này. Và tôi không muốn làm hỏng tác phẩm vì sự thiếu kiềm chế của mình."
Hạ Sương bước ra, cảm giác bị cám dỗ và kiểm soát mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô biết, Lục Lam đang tận hưởng trò chơi nguy hiểm này, sử dụng nghệ thuật như một công cụ để thống trị cô.