Những ngày tiếp theo trôi qua trong sự im lặng căng thẳng. Những cái chạm cấm kỵ và nụ hôn bí mật trong Căn phòng giam đã tạo ra một sự ràng buộc mạnh mẽ và tội lỗi giữa Lục Lam và Hạ Sương.
Hôm đó, Lục Lam có hẹn với một nhà sưu tập quan trọng. Anh dặn dò người giúp việc không được làm phiền, và dĩ nhiên, cấm Hạ Sương rời khỏi biệt thự.
Khi Lục Lam đi vắng, Hạ Sương cảm thấy sự cô độc dâng lên dữ dội. Cô quyết định đi dạo quanh phòng vẽ, tìm kiếm sự an ủi trong không gian mà cô đã gắn bó.
Cô bước đến gần khu vực giá vẽ, nơi Lục Lam thường cất giữ những vật dụng cá nhân. Ánh mắt cô dừng lại ở một chiếc rương gỗ lớn, cũ kỹ, bị che khuất sau tấm rèm nhung dày. Đây là chiếc rương mà Lục Lam thường cấm cô lại gần.
Sự tò mò, cùng với nhu cầu hiểu rõ hơn về người đàn ông đã chiếm đoạt mình, thôi thúc Hạ Sương. Cô nhẹ nhàng mở khóa rương.
Bên trong không phải là vàng bạc hay châu báu. Đó là một bộ sưu tập những cuốn sổ phác thảo cũ kỹ, đóng bìa da.
Hạ Sương lấy một cuốn sổ ngẫu nhiên. Khi cô mở ra, tim cô đập mạnh.
Đó không phải là những bức phác thảo về phong cảnh hay tĩnh vật. Tất cả đều là cô.
Nó không phải là những bức phác thảo gần đây. Chúng là những nét vẽ than chì cũ kỹ, vẽ cô trong nhiều tình huống khác nhau:
Một bức vẽ cô đang đứng dưới mưa, chính là đêm họ gặp nhau, nhưng bức vẽ này tinh xảo và hoàn thiện hơn.
Một bức vẽ cô đang ngồi trên ghế đá công viên, ánh mắt u buồn nhìn xa xăm, một khoảnh khắc mà Hạ Sương chắc chắn rằng Lục Lam không thể có mặt.
Một bức phác họa chân dung cận cảnh, nơi đôi mắt cô được vẽ với sự ám ảnh, dưới dòng chữ viết tay nguệch ngoạc của Lục Lam: "The Sorrow. The only piece." (Nỗi buồn. Mảnh ghép duy nhất.)
Những bức phác thảo này đã được vẽ từ trước khi họ gặp nhau. Lục Lam đã biết về cô, đã theo dõi cô, đã ám ảnh cô từ lâu.
Hạ Sương cảm thấy rùng mình. Sự chiếm hữu của anh ta không phải là sự bộc phát của người nghệ sĩ tìm thấy nguồn cảm hứng; đó là sự mưu tính và săn đuổi của một kẻ si tình.
Cô lật đến trang cuối cùng của cuốn sổ. Đó là một bức phác thảo cô đang ngủ, được vẽ bằng những đường nét vội vàng và điên cuồng. Dưới bức tranh là dòng chữ viết bằng mực đen, gần như là một lời thú tội đau đớn:
"Tôi đã tìm thấy cô. Cô là sự thật mà tôi không dám thừa nhận. Tôi phải chiếm đoạt cô, trước khi thế giới tầm thường làm vấy bẩn nỗi buồn tuyệt đối này. Cô là của tôi, từ rất lâu rồi."
Nước mắt Hạ Sương rơi xuống trang giấy. Cô không còn cảm thấy mình là nạn nhân bị lợi dụng nữa, mà là một định mệnh được Lục Lam theo đuổi đến cùng. Sự giận dữ của cô tan biến, nhường chỗ cho một cảm giác sợ hãi lẫn mãnh liệt của tình yêu cấm kỵ.
Sự ám ảnh của Lục Lam giờ đây không phải là một khiếm khuyết, mà là một sợi dây liên kết không thể cắt đứt. Cô hiểu, anh không muốn vẽ cô; anh muốn sống cùng nỗi buồn của cô.
Đúng lúc đó, tiếng cửa chính mở ra. Lục Lam đã trở về.
Hạ Sương vội vàng đóng rương lại, lau nước mắt, nhưng sự bàng hoàng vẫn còn in rõ trên gương mặt cô.
Lục Lam bước vào, anh ta nhìn thấy vẻ bối rối và đôi mắt đỏ hoe của cô. Anh ta nhìn về phía chiếc rương nhung bị xê dịch.
Anh ta biết cô đã nhìn thấy.
"Cô đã khám phá ra bí mật của tôi," Lục Lam nói, không hề giận dữ, mà bằng một giọng điệu trầm tĩnh đến đáng sợ. "Cô đã nhìn thấy Lời thú tội trên Canvas của tôi."
Anh ta tiến đến, không cần hỏi cô đã thấy gì, bởi vì anh ta biết rõ anh ta đã phác họa điều gì.
"Vậy giờ cô biết rồi," Lục Lam nói, ánh mắt anh ta đầy vẻ thách thức và chiếm hữu. "Cô muốn làm gì? Muốn chạy trốn khỏi định mệnh đã được tôi vẽ ra từ lâu?"
Hạ Sương ngước nhìn anh, nước mắt lại trào ra, nhưng cô lắc đầu. Cô đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên má anh, nơi cô cảm nhận được sự căng thẳng.
"Em... không thể chạy trốn được nữa."
Cô chấp nhận sự ám ảnh, chấp nhận số phận. Lời thú tội của anh đã biến cô từ người mẫu thành người yêu, dù tình yêu đó được dệt bằng sự điên rồ và sự chiếm hữu.