MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDấu Ấn Trên Da ThịtChương 14

Dấu Ấn Trên Da Thịt

Chương 14

733 từ · ~4 phút đọc

Sau khi Hạ Sương khám phá ra những cuốn sổ phác thảo của Lục Lam, mối quan hệ của họ trở nên sâu sắc và phức tạp hơn. Giờ đây, cô hiểu rằng sự chiếm hữu của anh không phải là sự lạnh lùng của nghệ sĩ, mà là nỗi ám ảnh của một người đàn ông đã chờ đợi cô từ rất lâu.

Vài ngày sau, do sự căng thẳng kéo dài và những đêm thiếu ngủ trong "Căn phòng giam", Hạ Sương đổ bệnh. Cô tỉnh dậy với cơn sốt cao, cơ thể đau nhức, và đầu óc quay cuồng.

Lục Lam, người vốn luôn giữ một khoảng cách vô hình, ngay lập tức nhận ra sự khác lạ. Anh ta không cần cô phải nói. Khi Hạ Sương bước vào phòng vẽ, vẻ mặt yếu ớt và đôi mắt mệt mỏi của cô đã tố cáo tất cả.

"Trở về phòng ngay lập tức," Lục Lam ra lệnh, giọng anh ta không giận dữ, nhưng lại đầy sự sắc bén đáng sợ.

"Tôi... tôi có thể làm mẫu," Hạ Sương cố gắng nói, giọng cô khàn đặc.

Lục Lam bỏ cọ vẽ xuống, bước nhanh đến bên cô. Anh ta đặt bàn tay lên trán cô, không phải theo kiểu người tình âu yếm, mà là sự kiểm tra kỹ lưỡng của người chủ đối với tài sản của mình.

"Nhiệt độ này," anh ta lẩm bẩm, vẻ mặt anh ta căng thẳng đến cực độ. "Cô không được phép bị ốm, Hạ Sương. Điều đó làm hỏng nguồn cảm hứng của tôi."

Dù lời nói của anh ta vẫn mang tính chiếm hữu, nhưng Hạ Sương cảm nhận được sự lo lắng thực sự.

Lục Lam bế bổng Hạ Sương lên, một cách dứt khoát và không cho cô cơ hội phản đối. Cơ thể anh ta ấm áp và vững chắc.

"Chúng ta sẽ không vẽ nữa. Cô sẽ trở về phòng. Và cô sẽ phục hồi nhanh nhất có thể."

Anh ta đưa cô về phòng, đặt cô xuống giường. Lục Lam không hề rời đi. Anh ta lấy nhiệt kế, chăn mền, và một bát cháo nóng do người giúp việc chuẩn bị.

Anh ta chăm sóc cô bằng một sự thô ráp nhưng tận tâm kỳ lạ. Anh ta buộc cô phải uống thuốc, buộc cô phải ăn cháo từng thìa. Mọi hành động đều mang tính mệnh lệnh, không phải sự hỏi han dịu dàng.

"Cô đang phơi bày vết thương hở của mình, Hạ Sương," anh ta nói, khi anh ta đắp khăn lạnh lên trán cô. "Cô đang cho thấy sự yếu đuối, và tôi ghét điều đó."

"Ghét?" Hạ Sương khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự mát lạnh từ khăn.

"Phải. Vì sự yếu đuối đó có thể lấy cô đi khỏi tôi," Lục Lam trả lời, giọng nói anh ta mang theo một nỗi sợ hãi hiếm hoi. "Cô là Nàng Thơ của tôi. Cô phải mạnh mẽ. Cô phải sống sót vì tác phẩm của tôi."

Anh ta đưa tay vuốt nhẹ mái tóc ướt đẫm mồ hôi của cô. Cái chạm này, khác với những cái chạm mãnh liệt trong phòng vẽ, lại dịu dàng đến mức khiến tim Hạ Sương nhói lên.

"Tôi không muốn bất cứ ai chăm sóc cô, ngoại trừ tôi," Lục Lam nói, ánh mắt anh ta đầy chiếm hữu ngay cả trong khoảnh khắc chăm sóc. "Cô phải phục hồi nhanh chóng. Không được để bất cứ điều gì cản trở sự liên kết giữa chúng ta."

Khi màn đêm buông xuống, cơn sốt của Hạ Sương vẫn chưa dứt. Lục Lam ngồi bên giường cô, anh ta không vẽ, không đọc sách, chỉ đơn giản là canh giữ cô.

Hạ Sương khẽ đưa tay ra, chạm vào bàn tay anh.

"Anh không cần phải ở đây," cô thều thào.

"Tôi cần," Lục Lam đáp, không hề do dự. Anh ta nắm chặt tay cô. "Nếu cô sụp đổ, nghệ thuật của tôi sẽ sụp đổ. Tôi không thể chấp nhận điều đó. Cô là sự sống của tôi, Hạ Sương."

Trong căn phòng tĩnh lặng, dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, sự dịu dàng hiếm hoi của Lục Lam, dù được bao bọc bởi sự chiếm hữu, lại là liều thuốc mạnh nhất cho Hạ Sương. Cô biết, anh ta đã mở ra một vết thương hở của chính mình – vết thương mang tên tình yêu và nỗi sợ mất mát.