Cơn sốt của Hạ Sương kéo dài đến nửa đêm. Cô chìm trong cơn mê man, giữa cảm giác lạnh và nóng đan xen. Lục Lam vẫn ngồi đó, bên cạnh giường, giữ chặt tay cô như thể cô là chiếc neo duy nhất của anh giữa biển khơi hỗn loạn.
Sự kiên nhẫn và tận tâm này là điều Hạ Sương chưa từng thấy ở anh. Nó không phải sự kìm kẹp, mà là sự bảo vệ tuyệt đối.
Trong cơn mê, Hạ Sương khẽ rên rỉ, cô quay người lại, tìm kiếm hơi ấm. Cô vô thức đưa tay ra, kéo vạt áo của Lục Lam.
Lục Lam cúi xuống, chạm vào trán cô. "Lạnh sao?" anh thì thầm, giọng anh ta dịu đi vì sự lo lắng.
Hạ Sương không thể trả lời bằng lời. Cô chỉ đưa tay lên, áp vào má anh, tìm kiếm sự ấm áp mà cô đang thiếu.
Bàn tay cô nóng rực vì sốt. Cái chạm vô thức ấy làm tan chảy lớp băng lạnh lùng cuối cùng của Lục Lam. Anh ta đã kiềm chế suốt những ngày qua, tự nhủ rằng cô là nguồn cảm hứng, không phải là người yêu cần được chăm sóc. Nhưng sự yếu đuối của cô, sự phụ thuộc hoàn toàn của cô vào anh lúc này, đã kích thích một bản năng chiếm hữu sâu sắc hơn cả nghệ thuật.
Anh không thể chịu đựng được cảnh cô run rẩy.
Lục Lam nhẹ nhàng đặt tay cô xuống gối. Anh ta cởi bỏ chiếc áo thun mỏng trên người mình, rồi trèo lên giường. Anh ta nằm xuống bên cạnh Hạ Sương, kéo cô vào lòng.
"Sốt cao thế này, cô cần nhiệt độ," anh ta nói, giọng anh ta khàn đặc và gấp gáp. Lời nói mang sự hợp lý hóa, nhưng hành động lại là sự khát khao bị kìm nén.
Hạ Sương rúc vào ngực anh, cảm nhận hơi ấm mạnh mẽ từ cơ thể trần trụi của anh truyền sang mình. Cô ôm chặt lấy anh, tìm kiếm sự an toàn. Đây không phải là sự cám dỗ, đây là sự sống sót trong cơn mê.
Lục Lam ôm chặt cô, bàn tay anh ta vuốt ve lưng cô, không còn sự kiểm soát mà là sự âu yếm thật lòng.
"Ngủ đi, Nàng Thơ," anh ta thì thầm, vùi mặt vào tóc cô. "Cô sẽ ổn thôi. Tôi sẽ giữ cô lại."
Nhưng sự kề cận này, sự thân mật hoàn toàn không có rào cản này, đã phá hủy mọi ranh giới còn sót lại. Cơn sốt của Hạ Sương làm tăng nhiệt độ cơ thể cô, kích thích cảm xúc của cả hai người.
Hạ Sương mở mắt ra, ánh mắt cô không còn là sự mê man vì bệnh tật. Đó là sự nhận thức về người đàn ông đang ôm cô, và về sự cấm kỵ mà họ đang phạm phải.
Cô đưa tay lên, chậm rãi chạm vào đôi môi anh.
Lục Lam hiểu. Anh ta đã cố gắng kìm nén sự khao khát này, nhưng sự yếu đuối của cô đã tháo gỡ mọi xiềng xích.
Anh ta cúi xuống. Nụ hôn lần này không phải là sự chiếm đoạt giận dữ như lần trước, mà là sự khám phá đầy say mê và dục vọng bị giam cầm. Nó diễn ra chậm rãi, sâu lắng, như thể họ đang cố gắng bù đắp cho tất cả những khoảnh khắc mà họ đã phải kìm nén.
Trong cơn sốt và sự dịu dàng hiếm hoi của Lục Lam, ranh giới cuối cùng đã bị phá hủy. Sự thân mật tiếp diễn, không phải vì nghệ thuật hay sự độc đoán, mà vì một cơn đói nguyên thủy và tình yêu tội lỗi đã được ủ ấp từ lâu.
Đó là một khoảnh khắc của sự tự nguyện và sự tội lỗi ngọt ngào, diễn ra dưới sự bảo vệ của bóng đêm và bệnh tật, nơi Lục Lam cuối cùng đã hoàn toàn buông bỏ vai trò người nghệ sĩ để trở thành người yêu của cô.