MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDấu Cắn Vĩnh CửuChương 1

Dấu Cắn Vĩnh Cửu

Chương 1

926 từ · ~5 phút đọc

Ánh đèn màu của quán bar "Huyễn Ảnh" quay cuồng, tạo nên những vệt sáng xanh đỏ loang loáng trên những ly rượu pha lê đắt tiền. Tiếng nhạc bass dập dình như muốn bóp nghẹt nhịp tim của bất kỳ ai bước chân vào chốn phồn hoa này. Trong một góc khuất của khu VIP, không khí lại đặc quánh và lạnh lẽo đến đáng sợ, hoàn toàn tách biệt với sự náo nhiệt ngoài kia. Lâm Tiêu ngồi đó, đôi chân dài vắt chéo đầy ngạo mạn. Gương mặt anh ta hoàn hảo như một pho tượng tạc từ đá cẩm thạch, nhưng đôi mắt lại hằn lên những tia máu đỏ rực. Một mùi hương nồng đậm, lấn át và đầy tính xâm lược bắt đầu lan tỏa ra từ cơ thể anh – đó là tin tức tố của một Alpha cấp cao đang rơi vào kỳ phát tình đột ngột. Mọi người xung quanh đều run rẩy lùi lại, không ai dám lại gần một dã thú đang mất kiểm soát.

Thanh là một kẻ lạc loài trong không gian này. Cậu mặc bộ đồng phục nhân viên phục vụ đơn giản, dáng người mảnh khảnh và gương mặt tái nhợt vì mệt mỏi sau nhiều ca làm việc liên tục. Là một Omega khiếm khuyết, tuyến thể sau gáy của cậu phẳng lặng và trơ lì, không thể tỏa ra bất kỳ mùi hương dẫn dụ nào, cũng chẳng thể cảm nhận rõ ràng sự áp chế của người khác. Chính vì sự "tàn tật" này mà Thanh luôn bị lầm tưởng là một Beta tầm thường. Đôi tay cậu run rẩy bưng khay rượu tiến về phía bàn của Lâm Tiêu, đầu cúi thấp đến mức gần như dán vào ngực. Cậu quá cần tiền. Tiền viện phí của mẹ đã quá hạn ba ngày, và em gái nhỏ của cậu vừa nhắn tin nói rằng tiền học phí kỳ này vẫn chưa có cách nào xoay xở.

Một giây lơ đễnh vì chóng mặt, mũi giày của Thanh vấp phải cạnh thảm lông. Tiếng đổ vỡ chát chúa vang lên giữa không gian im ắng của khu VIP. Chất lỏng màu hổ phách đắt đỏ văng tung tóe, thấm đẫm vào ống quần tây thủ công tinh xảo của Lâm Tiêu. Cả căn phòng như rơi vào hầm băng. Những ánh mắt thương hại, giễu cợt đổ dồn về phía cậu. Người ta đã quá quen với việc Lâm Tiêu thẳng tay trừng trị những kẻ cố tình dùng chiêu trò để tiếp cận anh ta, đặc biệt là trong trạng thái nhạy cảm này. Thanh bàng hoàng, cậu quỳ sụp xuống sàn, đôi tay gầy gò cuống cuồng vơ lấy những mảnh kính vỡ, miệng lắp bắp những lời xin lỗi không thành tiếng.

Lâm Tiêu chậm rãi ngước mắt lên. Cơn nóng nảy trong huyết quản khiến anh ta muốn nghiền nát kẻ trước mặt, nhưng khi ánh mắt anh chạm vào đôi mắt ướt át, đầy sợ hãi của Thanh, một cảm giác kỳ lạ nảy sinh. Kẻ này không có mùi hương của đám Omega rẻ tiền luôn cố tình xịt nước hoa để quyến rũ anh, cũng không có vẻ kiêu ngạo của đám Alpha đối thủ. Một Beta? Lâm Tiêu vươn bàn tay to lớn, những gân xanh nổi rõ vì kìm nén dục vọng, tóm lấy cổ áo của Thanh và kéo mạnh về phía mình. Thanh hốt hoảng đưa hai tay lên che mặt, một phản xạ tự nhiên của những kẻ thường xuyên bị cuộc đời đánh đập. Cậu rên rỉ van xin, giọng nói lạc đi trong tiếng nức nở, mong rằng gương mặt này – vốn liếng cuối cùng để cậu kiếm tiền – sẽ không bị hủy hoại.

Nhưng nanh vuốt của Lâm Tiêu không rơi xuống. Thay vào đó, anh ta kéo cậu vào một cái ôm nghẹt thở. Hơi nóng từ cơ thể Alpha tỏa ra như muốn thiêu cháy lớp áo mỏng manh của Thanh. Lâm Tiêu vùi đầu vào hõm cổ của cậu, hít một hơi thật sâu. Không có gì cả. Chỉ có mùi bột giặt rẻ tiền và mùi rượu vương vãi. Sự trống rỗng này lại là liều thuốc xoa dịu tốt nhất cho cơn bão tin tức tố đang càn quét trong não bộ anh. Lâm Tiêu ghét Omega, ghét cái cách họ phục tùng và lợi dụng pheromone để trói buộc người khác. Một Beta sạch sẽ, không mùi vị như Thanh lúc này lại trở thành mục tiêu hoàn hảo để anh xả sạch cơn thú tính đang dâng trào.

Giọng nói của Lâm Tiêu khàn đặc, phả vào tai Thanh khiến cậu rùng mình: "Cậu là Beta? Cậu thiếu tiền lắm đúng không?". Thanh gật đầu trong vô vọng, nước mắt thấm vào vai áo của người đàn ông xa lạ. Cậu nghe thấy tiếng cười nhạt của anh ta, một âm thanh không chứa đựng chút ấm áp nào. "Tốt lắm. Đi theo tôi, tôi sẽ cho cậu thứ cậu muốn." Đêm đó, Thanh bị đưa đến một khách sạn sang trọng bậc nhất thành phố. Trong căn phòng tổng thống xa hoa, cậu đứng chơ vơ giữa thảm nhung, đôi tay siết chặt vạt áo đến trắng bệch. Ánh mắt Lâm Tiêu nhìn cậu như nhìn một món hàng vừa mắt, lạnh lẽo và đầy chiếm đoạt. Cậu đã bán đi lòng tự trọng của mình, chỉ để đổi lấy sự sống cho những người thân yêu nhất.