MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDấu Cắn Vĩnh CửuChương 2

Dấu Cắn Vĩnh Cửu

Chương 2

1,371 từ · ~7 phút đọc

Cánh cửa gỗ nặng nề của căn phòng tổng thống đóng sầm lại, cắt đứt hoàn toàn những âm thanh ồn ào, náo nhiệt của phố thị về đêm. Không gian bên trong im lặng đến mức Thanh có thể nghe rõ tiếng tim mình đang đập loạn nhịp trong lồng ngực gầy guộc. Ánh sáng từ những chiếc đèn chùm pha lê tỏa ra sắc vàng dịu nhẹ nhưng lại khiến cậu cảm thấy chói mắt và ngột ngạt. Cậu đứng chôn chân trên tấm thảm len thủ công mềm mại, cảm giác sự xa hoa này hoàn toàn không thuộc về mình. Đối diện với cậu, Lâm Tiêu đang thong thả cởi bỏ chiếc áo vest đắt tiền bị vấy bẩn, ném nó sang một bên như ném một thứ rác rưởi không còn giá trị sử dụng. Thân hình Alpha cao lớn, săn chắc hiện ra dưới lớp áo sơ mi mỏng manh đang căng chặt vì những khối cơ bắp cuồn cuộn.

Lâm Tiêu không vội vàng. Anh ta tiến lại gần quầy bar mini, rót cho mình một ly rượu mạnh. Tiếng đá viên va vào thành thủy tinh lanh lảnh như tiếng đếm ngược thời gian của một bản án tử hình dành cho Thanh. Ánh mắt anh ta chưa từng rời khỏi cậu, một ánh mắt đầy tính thẩm định, lạnh lùng và chứa đựng sự khinh miệt rõ rệt. Đối với Lâm Tiêu, kẻ đang đứng kia chỉ là một công cụ để giải tỏa cơn phát tình đang âm ỉ cháy, một kẻ vì tiền mà sẵn sàng quỳ gối. Anh ta nhấp một ngụm rượu, vị cay nồng cháy xuống cổ họng, cố gắng kiềm chế bản năng dã thú đang muốn xé nát lớp vỏ bọc điềm tĩnh cuối cùng. Tin tức tố mùi gỗ đàn hương đen đặc quánh lại, bao trùm lấy cả căn phòng, tạo ra một áp lực vô hình khiến đôi chân Thanh run rẩy không đứng vững.

Thanh cúi đầu, hai bàn tay siết chặt lấy vạt áo đồng phục quán bar vốn đã nhăn nhúm. Cậu cảm nhận được ánh nhìn nóng bỏng của Lâm Tiêu đang lướt dọc cơ thể mình, từ bờ vai gầy, vòng eo mảnh khảnh cho đến đôi chân đang không ngừng run rẩy. Trong đầu Thanh lúc này là một mớ hỗn độn những hình ảnh về mẹ đang nằm thoi thóp trên giường bệnh, về em gái đang cầm tờ thông báo học phí với đôi mắt đỏ hoe. Cậu không có quyền lựa chọn, cũng không có tư cách để kiêu ngạo. Cậu hít một hơi thật sâu, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu nhưng lại phá vỡ sự im lặng đáng sợ: "Tôi... tôi thật sự rất cần số tiền đó. Tôi sẽ làm bất cứ điều gì ngài muốn."

Lâm Tiêu nở một nụ cười nửa miệng đầy châm chọc. Anh ta đặt ly rượu xuống, sải bước dài tiến về phía Thanh. Mỗi bước chân của anh ta như giẫm lên dây thần kinh của cậu. Khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn lại vài centimet, Lâm Tiêu đưa tay bóp chặt cằm Thanh, bắt cậu phải ngước lên nhìn thẳng vào mắt mình. Đôi mắt cậu ngấn lệ, long lanh như mặt hồ bị xáo động, sự thuần khiết lạc lõng giữa căn phòng đầy dục vọng này khiến Lâm Tiêu khựng lại một nhịp. "Bất cứ điều gì?" – Anh ta lặp lại bằng giọng khàn đặc – "Kể cả việc tôi sẽ đối xử với cậu không giống như một con người?". Thanh nhắm nghiền mắt, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, rơi xuống mu bàn tay của Lâm Tiêu. Cậu khẽ gật đầu, một sự đầu hàng tuyệt vọng.

Sự kiên nhẫn cuối cùng của Lâm Tiêu tan biến khi cảm nhận được hơi ấm từ giọt nước mắt ấy. Anh ta thô bạo lôi kéo Thanh về phía chiếc giường lớn ở giữa phòng. Thanh loạng choạng ngã xuống nệm mềm, cảm giác choáng váng ập đến. Cậu vội vàng co rúm người lại, bản năng của một Omega khiếm khuyết trỗi dậy, thôi thúc cậu tìm kiếm sự bảo vệ. "Ngài... ngài có thể nhẹ một chút được không? Đây là lần đầu tiên của tôi..." – Thanh thốt lên trong hơi thở đứt quãng. Lâm Tiêu nghe vậy liền bật cười, tiếng cười chứa đựng sự mỉa mai đến tột cùng. Anh ta đè nghiến cậu xuống, bàn tay thô bạo xé toạc chiếc áo sơ mi rẻ tiền của cậu, để lộ làn da trắng sứ nhưng xanh xao vì thiếu dinh dưỡng.

"Lần đầu?" – Lâm Tiêu gằn giọng, hơi thở nồng mùi rượu và tin tức tố Alpha phả sát vào mặt Thanh – "Một kẻ làm việc ở quán bar như cậu mà còn dám nói đến lần đầu? Đừng dùng những lời nói dối rẻ tiền đó để câu dẫn tôi. Thứ tôi cần ở cậu chỉ là cái xác Beta vô vị này để vượt qua kỳ phát tình, không phải là một vở kịch ngây thơ." Anh ta không tin, và cũng không muốn tin. Trong mắt anh ta, tất cả những kẻ tiếp cận mình đều có chung một mục đích là tiền bạc và quyền lực. Lâm Tiêu không dùng bất kỳ biện pháp bảo vệ nào, anh ta muốn trút bỏ toàn bộ sự phẫn nộ và khao khát bản năng lên cơ thể gầy gò dưới thân.

Cơn đau ập đến như bị xé toạc, Thanh cắn chặt môi đến mức bật máu để không thốt ra tiếng hét thất thanh. Đau đớn không chỉ đến từ sự thâm nhập thô bạo mà còn từ sự ghẻ lạnh trong lời nói của người đàn ông này. Tuyến thể sau gáy của cậu, dù bị khiếm khuyết, vẫn đang khao khát được xoa dịu, nhưng những gì cậu nhận được chỉ là những vết cắn đau đớn và sự chiếm đoạt lạnh lùng. Lâm Tiêu như một con thú bị bỏ đói lâu ngày, anh ta không quan tâm đến việc Thanh đang run rẩy hay khóc lóc. Anh ta chỉ biết rằng, sự trống rỗng của một Beta ở người này lại khiến anh ta cảm thấy thoải mái hơn bao giờ hết, không có sự ràng buộc của pheromone Omega, chỉ có sự va chạm thuần túy giữa da thịt.

Suốt đêm dài, căn phòng ấy không ngừng vang lên những âm thanh nghẹt thở và tiếng va chạm chát chúa. Thanh như một con búp bê vải bị hư hỏng, mặc cho Lâm Tiêu nhào nặn theo ý muốn. Cậu nhìn lên trần nhà hoa lệ, những hoa văn vàng ròng dường như đang quay cuồng, nhạo báng sự hèn mọn của cậu. Cậu tự nhủ với lòng mình rằng, chỉ cần qua đêm nay thôi, mẹ sẽ có thuốc, em gái sẽ được đến trường. Nhưng nỗi đau từ nơi sâu thẳm nhất của một Omega – sự khao khát được bảo bọc bởi Alpha của mình – lại đang bị chà đạp không thương tiếc. Lâm Tiêu trong cơn mê muội của kỳ phát tình đã lầm tưởng sự chịu đựng của cậu là sự phục tùng của một Beta, mà không biết rằng mình đang tàn phá một tâm hồn bé nhỏ đến nhường nào.

Khi ánh bình minh đầu tiên lọt qua khe rèm cửa, Lâm Tiêu mới dần lấy lại được lý trí. Anh ta nhìn kẻ đang nằm kiệt sức bên cạnh, người ngợm đầy những vết bầm tím và dấu răng đỏ rực. Cảm giác thỏa mãn sau kỳ phát tình nhanh chóng bị thay thế bởi sự ghê tởm bản thân và khinh miệt đối với kẻ "bán thân" này. Anh ta ngồi dậy, lạnh lùng bước vào phòng tắm, để mặc Thanh nằm đó trong đống đổ nát của chính mình. Thanh run rẩy cuộn mình trong tấm chăn dày, nước mắt khô đọng lại trên gò má. Cậu biết, đây mới chỉ là sự khởi đầu cho một chuỗi ngày địa ngục, nơi mà tiền bạc được đánh đổi bằng máu và nước mắt.