MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDấu Cắn Vĩnh CửuChương 3

Dấu Cắn Vĩnh Cửu

Chương 3

1,457 từ · ~8 phút đọc

Tiếng nước chảy trong phòng tắm ngừng hẳn, để lại một không gian tĩnh lặng đến mức đáng sợ. Thanh nằm trên giường, cả cơ thể như bị nghiền nát bởi một cỗ máy khổng lồ. Từng thớ thịt, từng khớp xương đều đau nhức rã rời, đặc biệt là nơi thầm kín nhất vẫn còn cảm giác bỏng rát không thôi. Cậu cố gắng cử động ngón tay, nhưng ngay cả việc hít thở cũng khiến lồng ngực cậu đau thắt lại. Cậu nghe thấy tiếng bước chân trầm ổn của Lâm Tiêu tiến lại gần. Anh ta đã tắm rửa sạch sẽ, khoác lên mình chiếc áo choàng tắm bằng lụa đen sang trọng, mái tóc vẫn còn hơi ẩm ướt rủ xuống vầng trán cao ngạo. Gương mặt anh ta bây giờ không còn vẻ cuồng loạn của dã thú đêm qua, thay vào đó là một sự lạnh lùng, xa cách đến thấu xương.

Lâm Tiêu đứng bên cạnh giường, từ trên cao nhìn xuống thân thể gầy gò, đầy rẫy những vết tích hoan lạc đang run rẩy dưới lớp chăn mỏng. Ánh mắt anh ta chứa đầy sự chán ghét, như thể đang nhìn một vết bẩn không may dính vào đôi giày da đắt tiền của mình. Anh ta không nói một lời nào, chỉ lẳng lặng lấy từ trong ví ra một cuốn chi phiếu, đặt lên bàn trang điểm rồi dùng bút ký xoạch một cái. Tiếng ngòi bút ma sát trên giấy nghe thật sắc lẹm, như một nhát dao cắt đứt sợi dây liên kết mong manh giữa hai người. Đối với Lâm Tiêu, mọi chuyện đêm qua chỉ là một cuộc giao dịch công bằng: cậu bán thân xác, anh trả tiền, không hơn không kém. Sự im lặng của Thanh lại càng khiến anh ta cảm thấy kẻ này thật biết điều, hoặc có lẽ là đã quá quen với việc này.

Thanh khó khăn chống tay ngồi dậy, tấm chăn tuột xuống để lộ bờ vai gầy guộc chằng chịt những dấu hôn tím tái và vết cắn sâu hoắm còn rỉ máu. Cậu không dám nhìn thẳng vào Lâm Tiêu, chỉ cúi gầm mặt, mái tóc đen rối bời che khuất đi đôi mắt đỏ hoe vì khóc suốt đêm. "Lâm tiên sinh..." – Giọng cậu khàn đặc, nghe như tiếng lá khô cọ xát vào nhau – "Tôi... tôi có thể..." Cậu chưa kịp nói hết câu, Lâm Tiêu đã cắt ngang bằng một tông giọng lạnh băng: "Cầm lấy số tiền đó và rời đi ngay lập tức. Đừng để tôi thấy cậu lảng vảng trước mặt tôi thêm một lần nào nữa. Loại Beta rẻ tiền dùng chiêu trò như cậu, tôi đã gặp quá nhiều rồi."

Thanh bàng hoàng ngước lên. Cậu muốn giải thích, muốn nói rằng cậu không hề dùng chiêu trò, rằng chính anh đã kéo cậu đi, nhưng cổ họng cậu nghẹn đắng lại. Những lời nhục mạ của Lâm Tiêu như những cái tát nảy lửa giáng vào mặt cậu. Hóa ra trong mắt anh, cậu chỉ là hạng người đó. Lâm Tiêu tiến lại gần, đột ngột bóp lấy cằm Thanh, dùng lực mạnh đến mức khiến cậu phải nhăn mặt vì đau. "Nhìn cho rõ đây," – Lâm Tiêu gằn giọng – "Đừng tưởng rằng có chút nhan sắc và cái thân thể vô vị này mà có thể leo lên giường của tôi rồi mơ mộng về một danh phận. Với tôi, cậu chẳng khác gì một món đồ dùng một lần rồi vứt bỏ. Hiểu chưa?"

Nói rồi, anh ta buông tay một cách thô bạo khiến Thanh ngã ngửa ra sau. Lâm Tiêu xoay người đi vào phòng thay đồ, bắt đầu mặc lên bộ âu phục chỉnh tề để chuẩn bị cho một ngày làm việc như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Thanh lê thân thể rã rời xuống giường, đôi chân trần chạm vào mặt thảm lạnh lẽo khiến cậu rùng mình. Cậu run rẩy nhặt lấy những mảnh quần áo rách nát của mình, cố gắng mặc vào để che đi sự nhục nhã. Khi đi ngang qua bàn trang điểm, cậu nhìn thấy tấm séc nằm trơ trọi ở đó. Con số trên đó lớn đến mức khiến cậu choáng váng – nó đủ để thanh toán toàn bộ viện phí cho mẹ và cả tiền học phí cho em gái trong vài năm tới.

Một cảm giác chua xót trào dâng trong lòng. Rõ ràng cậu đã có được thứ mình cần, nhưng sao trái tim cậu lại đau đớn như bị ai đó bóp nghẹt thế này? Cậu cầm lấy tấm séc, những ngón tay run rẩy khiến tờ giấy mỏng manh phát ra tiếng sột soạt. Cậu muốn vò nát nó, muốn ném vào mặt người đàn ông cao ngạo kia để đòi lại chút tôn nghiêm cuối cùng, nhưng hình ảnh mẹ nằm trên giường bệnh và tiếng cười ngây thơ của em gái đã ngăn cậu lại. Thanh nhắm mắt, nuốt ngược nước mắt vào trong, cẩn thận gấp tấm séc lại và giấu vào túi quần. Cậu không có tư cách để thanh cao, cái nghèo đã tước đoạt đi quyền được tự trọng của cậu từ lâu rồi.

Khi Thanh vừa chạm tay vào tay nắm cửa, giọng nói của Lâm Tiêu lại vang lên từ phía sau, lần này còn mang theo một sự đe dọa rõ rệt: "Đã dùng biện pháp an toàn chưa?". Thanh khựng lại, hơi thở trở nên dồn dập. Đêm qua Lâm Tiêu phát tình mạnh đến mức mất đi lý trí, anh ta đã không cho cậu dùng bất cứ thứ gì, thậm chí còn liên tục ép cậu phải tiếp nhận hết thảy vào bên trong. "Anh... tối qua anh không cho dùng..." – Thanh nhỏ giọng đáp, đôi vai khẽ run lên. Lâm Tiêu nheo mắt nhìn tấm lưng gầy của cậu, một thoáng suy tư hiện lên trong đáy mắt nhưng nhanh chóng biến mất. "Hừ, dù sao cậu cũng là Beta, khả năng mang thai gần như bằng không. Nhưng để chắc chắn, đi mua thuốc mà uống đi. Tôi không muốn có bất kỳ rắc rối nào sau này."

Thanh mím môi, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi mơ hồ. Cậu là một Omega khiếm khuyết, dù tỉ lệ mang thai thấp hơn nhiều so với các Omega bình thường, nhưng không phải là không thể. Hơn nữa, với một Alpha cấp cao có khả năng thụ thai cực mạnh như Lâm Tiêu, rủi ro đó là hoàn toàn hiện hữu. "Tôi hiểu rồi, Lâm tiên sinh." – Cậu nói xong liền nhanh chóng mở cửa bước ra ngoài, như muốn chạy trốn khỏi bầu không khí ngột ngạt này. Cậu bước đi trên hành lang khách sạn trải thảm đỏ, mỗi bước đi đều đau đớn như đi trên bàn chông. Những nhân viên khách sạn nhìn cậu bằng ánh mắt tò mò và khinh khỉnh, nhưng Thanh không còn tâm trí để quan tâm nữa.

Bước ra khỏi khách sạn, làn gió lạnh buổi sớm tạt vào mặt khiến Thanh hơi tỉnh táo lại. Cậu nhìn dòng người tấp nập qua lại, ai nấy đều có một cuộc sống riêng, một mục đích riêng. Còn cậu, cậu vừa bán đi linh hồn mình cho ác quỷ. Thanh đi bộ đến hiệu thuốc gần nhất, bàn tay cứ chạm vào tấm séc trong túi như để tìm kiếm một sự an ủi hèn mọn. Cậu mua một hộp thuốc tránh thai khẩn cấp, bàn tay run rẩy bóc lớp giấy bạc, nuốt viên thuốc đắng chát vào bụng mà không cần nước. Vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi, cũng giống như vị đắng của cuộc đời cậu lúc này. Cậu tự hứa với lòng mình, đây sẽ là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng cậu dây dưa với người đàn ông tên Lâm Tiêu đó. Cậu sẽ lấy tiền, cứu mẹ, chăm sóc em, và biến mất khỏi thế giới của anh ta mãi mãi.

Nhưng Thanh không biết rằng, bánh xe định mệnh đã bắt đầu quay, và những gì xảy ra trong đêm phát tình nồng nhiệt ấy đã để lại một hạt mầm mà ngay cả thuốc tránh thai cũng không thể tiêu diệt được. Dấu ấn của một Alpha đỉnh cao lên một Omega khiếm khuyết không dễ dàng xóa nhòa như cách anh ta ký một tấm séc. Cậu lảo đảo bước về phía trạm xe buýt, bóng dáng gầy nhỏ chìm dần vào đám đông, mang theo nỗi đau và bí mật mà cậu định chôn giấu suốt đời.