Thanh trở về căn phòng trọ chật hẹp của mình khi trời đã sáng rõ. Căn phòng nằm sâu trong một con hẻm nhỏ, nơi ánh nắng mặt trời chẳng bao giờ chạm tới được sàn nhà ẩm mốc. Cậu đóng chặt cửa, lưng tựa vào cánh gỗ mục nát, rồi từ từ trượt dài xuống đất. Cơn đau thể xác giờ đây mới thực sự bùng phát, nhức nhối như hàng ngàn mũi kim đâm vào da thịt. Cậu đưa tay chạm vào túi quần, cảm nhận độ cứng của tấm séc mỏng manh. Một cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa ghê tởm dâng lên. Số tiền này chính là mạng sống của mẹ, là tương lai của em gái, nhưng nó cũng là bằng chứng cho sự dơ bẩn mà cậu vừa trải qua. Thanh vùi mặt vào đầu gối, không dám bật khóc thành tiếng vì sợ những người hàng xóm sẽ nghe thấy. Cậu phải mạnh mẽ, vì phía sau cậu không còn ai để dựa dẫm.
Sau khi tắm rửa sơ qua để tẩy sạch mùi hương của Lâm Tiêu còn vương lại — một thứ mùi gỗ đàn hương đen quyền lực và áp chế — Thanh thay một bộ quần áo sạch sẽ nhất rồi chạy thẳng đến bệnh viện. Đứng trước quầy thu ngân, đôi tay gầy guộc của cậu run rẩy đưa tấm séc ra. Cô nhân viên y tế nhìn con số trên đó rồi nhìn lại chàng trai trẻ gầy gò với những vết bầm tím lấp ló sau cổ áo cao, ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc. Nhưng rồi mọi thủ tục cũng hoàn tất. Thanh đứng ngoài cửa phòng bệnh nhìn mẹ đang nằm hôn mê, hơi thở thoi thóp qua ống thở. Cậu không vào, cậu sợ mẹ sẽ ngửi thấy mùi của sự phản bội, mùi của một đứa con đã bán rẻ chính mình. Cậu chỉ đứng đó, lặng lẽ nhìn bà, lòng thầm nhủ: "Mẹ ơi, con có tiền rồi, mẹ nhất định phải tỉnh lại."
Những ngày sau đó, Thanh lao vào làm việc như một kẻ điên. Cậu không quay lại quán bar "Huyễn Ảnh" nữa, vì nơi đó chứa đựng ký ức kinh hoàng về Lâm Tiêu. Cậu nhận đủ mọi việc tay chân, từ giao hàng cho đến rửa bát ở các tiệm ăn nhỏ. Cậu muốn dùng sự bận rộn để che lấp đi nỗi sợ hãi đang lớn dần trong lòng. Viên thuốc tránh thai khẩn cấp đêm đó có vẻ như đã phát huy tác dụng, nhưng sức khỏe của cậu ngày càng sa sút. Tuyến thể khiếm khuyết sau gáy thi thoảng lại đau nhói lên từng đợt, như thể nó đang phản ứng lại với một thứ gì đó vô hình. Thanh tự trấn an mình rằng đó chỉ là tác dụng phụ của thuốc và sự mệt mỏi quá độ, nhưng sâu trong tiềm thức, một nỗi bất an vẫn không ngừng gặm nhấm cậu.
Trong khi đó, ở một thế giới hoàn toàn khác, tại tòa tháp chọc trời của tập đoàn Lâm Thị, Lâm Tiêu đang đứng trước cửa sổ sát đất nhìn xuống dòng xe cộ như những con kiến dưới chân. Trong tay anh ta là một ly cà phê đen không đường, đắng ngắt. Đáng lẽ ra sau khi kết thúc kỳ phát tình, anh ta phải cảm thấy sảng khoái và tập trung vào công việc, nhưng thực tế hoàn toàn ngược lại. Hình ảnh của "tên Beta rẻ tiền" đêm đó cứ lởn vởn trong tâm trí anh ta. Ánh mắt tràn đầy nước mắt, đôi vai run rẩy và tiếng rên rỉ nghẹn ngào của Thanh dường như đã cắm rễ vào một ngóc ngách nào đó trong não bộ của Lâm Tiêu. Anh ta tự nhủ rằng đó chỉ là dư chấn sinh lý, là sự hiếu kỳ nhất thời đối với một món đồ chơi mới lạ, nhưng sự khó chịu trong lòng vẫn không hề thuyên giảm.
Lâm Tiêu ghét Omega, đó là sự thật mà ai trong giới thượng lưu cũng biết. Anh ta ghét cái cách họ dùng pheromone để điều khiển cảm xúc của Alpha, ghét sự yếu đuối và phục tùng giả tạo. Chính vì vậy, một Beta "sạch sẽ" không tin tức tố như Thanh đáng lẽ phải là sự lựa chọn lý tưởng. Thế nhưng, tại sao anh ta lại cảm thấy tức giận khi nghĩ đến việc cậu cầm tiền rồi biến mất một cách dứt khoát như vậy? Không một cuộc gọi, không một sự tìm kiếm, không một lời van xin để được ở lại bên cạnh anh ta như những kẻ khác vẫn thường làm. Lâm Tiêu đặt mạnh ly cà phê xuống bàn, tiếng va chạm khô khốc vang lên trong căn phòng làm việc yên tĩnh. Anh ta bực bội nới lỏng cà vạt, cảm giác ngột ngạt này thật vô lý.
Anh ta gọi trợ lý vào, giọng nói trầm thấp đầy quyền uy: "Kiểm tra xem kẻ làm ở quán bar đêm đó hiện đang ở đâu. Tôi muốn biết cậu ta đã làm gì với số tiền đó." Trợ lý hơi ngạc nhiên nhưng nhanh chóng gật đầu rồi lui ra. Lâm Tiêu xoay ghế lại, đôi mắt híp lại đầy nguy hiểm. Anh ta tự bào chữa cho hành động của mình rằng anh ta chỉ muốn chắc chắn cậu không dùng số tiền đó để tạo ra những rắc rối pháp lý hay giả vờ mang thai để tống tiền anh ta. Sự cảnh giác đối với Omega đã ăn sâu vào máu thịt khiến Lâm Tiêu không tin rằng trên đời này có ai đó lại không ham muốn địa vị phu nhân Lâm gia. Anh ta muốn chứng kiến sự tham lam của Thanh, muốn nhìn thấy bộ mặt thật của kẻ mà anh ta cho là "giả vờ thanh cao".
Vài ngày sau, bản báo cáo chi tiết được đặt trên bàn làm việc của Lâm Tiêu. Anh ta lướt nhanh qua những dòng chữ khô khan: "Đã đóng viện phí cho mẹ... đã gửi tiền học cho em gái... hiện đang làm việc tại một tiệm sửa xe và một quán cơm nhỏ... không có dấu hiệu liên lạc với bên ngoài." Lâm Tiêu khựng lại ở dòng chữ mô tả công việc hiện tại của Thanh. Một kẻ đã từng nếm trải sự xa hoa trong phòng tổng thống, đã có trong tay số tiền mà cả đời người bình thường không kiếm nổi, vậy mà lại quay về làm những công việc mạt hạng đó? Sự hiếu thắng của Lâm Tiêu bị kích động. Anh ta không tin có người lại "ngu ngốc" đến thế, trừ khi... đó là một chiêu trò "lạt mềm buộc chặt" cao tay hơn.
Đêm đó, Lâm Tiêu lại nằm mơ. Anh mơ thấy mình lại ở trong căn phòng khách sạn ấy, nhưng lần này anh không cảm nhận được sự trống rỗng của Beta. Thay vào đó là một mùi hương dịu nhẹ, mong manh như hoa nhài trong mưa, tỏa ra từ chính tuyến thể của người dưới thân mình. Mùi hương đó khiến anh điên cuồng, khiến bản năng Alpha của anh muốn bảo vệ, muốn độc chiếm và muốn... đánh dấu. Lâm Tiêu bừng tỉnh, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Anh nhìn vào bóng tối, trái tim đập nhanh một cách bất thường. Một sự nghi ngờ thoáng qua trong đầu: Liệu có khi nào kẻ đó không phải là Beta? Nhưng rồi anh nhanh chóng gạt đi. Tuyến thể của cậu ta phẳng lì, không một chút phản ứng với tin tức tố của anh, làm sao có thể là Omega được?
Trong lúc Lâm Tiêu còn đang bối rối với những cảm xúc chưa đặt tên, thì ở khu ổ chuột, Thanh đang đối mặt với một sự thật kinh hoàng. Cậu vừa nôn thốc nôn tháo trong nhà vệ sinh chung bẩn thỉu. Cảm giác buồn nôn này không phải là do ăn uống không vệ sinh, mà nó đến từ sâu trong tử cung. Thanh run rẩy nhìn vào chiếc gương mờ đục, gương mặt cậu xanh xao như một bóng ma. Cậu chợt nhớ lại đêm đó, Lâm Tiêu đã mất kiểm soát như thế nào, và viên thuốc tránh thai khẩn cấp mà cậu mua ở hiệu thuốc ven đường... liệu nó có phải là thuốc giả? Hoặc đơn giản là nó không đủ mạnh để ngăn chặn dòng máu của một Alpha đỉnh cao? Thanh quỵ xuống sàn, đôi tay che chặt bụng, một nỗi sợ hãi tột cùng bao trùm lấy cậu. "Không thể nào... mình là Beta cơ mà... mình là Omega khiếm khuyết cơ mà..."