Tiếng nước nhỏ giọt từ vòi sen hỏng trong nhà vệ sinh chung vang lên đều đặn như tiếng đồng hồ đếm ngược ngày tàn của Thanh. Cậu ngồi bất động trên sàn gạch men ố vàng, đôi mắt dại đi nhìn vào vật thể nhỏ bé đang nằm trong lòng bàn tay. Hai vạch đỏ chói mắt hiện lên trên chiếc que thử thai rẻ tiền như một lời tuyên án nghiệt ngã. Thế giới xung quanh Thanh như sụp đổ hoàn toàn. Cậu là một Omega khiếm khuyết, một kẻ mà bác sĩ từng nói rằng khả năng thụ thai chỉ bằng một phần mười người bình thường, vậy mà chỉ sau một đêm hỗn loạn với người đàn ông ấy, mầm sống đã âm thầm nảy nở. Một sự trớ trêu đến tàn nhẫn của số phận. Thanh run rẩy ném chiếc que vào thùng rác, cậu muốn vứt bỏ cả sự thật này, nhưng cơn buồn nôn lại ập đến, thúc vào thực quản khiến cậu nôn ra mật xanh mật vàng.
Trong cơn tuyệt vọng, Thanh cố gắng giữ bình tĩnh để suy tính. Cậu không thể giữ lại đứa trẻ này. Không phải vì cậu không thương xót nó, mà vì nó là kết tinh của một cuộc giao dịch dơ bẩn, là dòng máu của một người đàn ông ghét bỏ Omega đến tận xương tủy. Nếu Lâm Tiêu biết được, anh ta sẽ làm gì? Anh ta sẽ nghi ngờ cậu dùng đứa bé để tống tiền, hoặc tệ hơn, anh ta sẽ ép cậu phải phá bỏ nó một cách lạnh lùng như cách anh ta ký tấm séc đêm đó. Thanh ôm lấy bụng mình, một cảm giác mâu thuẫn đau đớn giằng xé tâm can. Cậu vừa đóng xong tiền viện phí, trong tay chỉ còn lại một ít tiền tiết kiệm để trang trải cuộc sống hằng ngày. Chi phí để thực hiện một ca phẫu thuật từ bỏ đứa trẻ đối với cậu lúc này cũng là một con số không nhỏ.
Sáng hôm sau, Thanh đến tiệm cơm làm việc với gương mặt cắt không còn giọt máu. Cậu sơ ý làm vỡ đĩa, bị chủ tiệm mắng nhiếc thậm tệ. Cơn chóng mặt ập đến khiến cậu suýt ngã quỵ, nhưng tiếng chuông điện thoại từ bệnh viện đã kéo cậu tỉnh lại. Mẹ cậu có chuyển biến xấu, cần phải phẫu thuật gấp để giữ lại mạng sống. Chi phí phẫu thuật lần này là một con số khổng lồ, vượt xa số tiền còn lại của tấm séc mà Lâm Tiêu đã cho. Thanh đứng chết lặng giữa quán cơm ồn ào, cảm giác như cả bầu trời đang đổ ập xuống đôi vai gầy guộc của mình. Cậu cần tiền, cần rất nhiều tiền, và cậu cần ngay lập tức. Sự lương thiện và lòng tự trọng cuối cùng của cậu đang bị dồn vào ngõ cụt.
Trong khi đó, Lâm Tiêu đang ngồi trong căn phòng làm việc sang trọng, trước mặt là tấm ảnh chụp trộm Thanh đang vác những thùng hàng nặng nề tại một kho bãi. Ánh mắt Lâm Tiêu trầm xuống. Tại sao kẻ này lại cứng đầu đến thế? Số tiền anh cho không hề nhỏ, tại sao cậu không dùng nó để sống một cuộc đời sung túc hơn mà lại hành hạ bản thân như vậy? Sự tò mò xen lẫn một chút bực bội khó hiểu khiến Lâm Tiêu không thể tập trung vào các bản kế hoạch hàng tỷ đô la. Anh ta đứng dậy, cầm lấy áo khoác và chìa khóa xe. Anh ta tự nhủ với bản thân rằng mình chỉ đang đi "kiểm tra" món đồ chơi cũ để xem nó có đang giở trò gì sau lưng mình hay không.
Lâm Tiêu lái chiếc xe siêu sang của mình đến khu vực quán cơm nơi Thanh làm việc. Sự xuất hiện của chiếc xe xa xỉ giữa khu phố nghèo nàn khiến mọi người đều phải ngoái nhìn. Lâm Tiêu bước xuống xe, phong thái cao ngạo và bộ âu phục đắt tiền hoàn toàn lạc quẻ với không gian đầy mùi dầu mỡ và khói bụi. Anh ta nhìn thấy Thanh từ phía xa, cậu đang lảo đảo bưng một khay thức ăn lớn, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Trông cậu gầy đi nhiều so với đêm đó, gương mặt xanh xao và đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ. Đúng lúc đó, một nhóm khách say rượu trong quán bắt đầu giở trò sàm sỡ, tên cầm đầu nắm lấy cổ tay Thanh, kéo cậu vào lòng với những lời lẽ thô tục.
"Buông tôi ra... xin các người buông ra!" – Thanh yếu ớt phản kháng, nhưng sức lực của cậu làm sao chống lại được những gã đàn ông thô kệch. Lâm Tiêu nhìn thấy cảnh đó, một ngọn lửa giận dữ bất thình lình bùng lên trong lòng. Anh ta sải bước vào quán, không nói một lời, vươn tay túm lấy cổ áo tên say rượu và tống một cú đấm ngàn cân vào mặt hắn. Cả quán cơm rơi vào im lặng cực độ. Thanh bàng hoàng ngước lên, khi nhìn thấy gương mặt lạnh lùng của Lâm Tiêu, cậu không cảm thấy được cứu rỗi mà chỉ cảm thấy sợ hãi tột độ. Cậu lùi lại, đôi tay theo bản năng che lấy phần bụng dưới của mình – hành động này dù rất nhỏ nhưng đã không lọt khỏi đôi mắt sắc bén của Lâm Tiêu.
Lâm Tiêu không thèm liếc nhìn những tên say rượu đang rên rỉ dưới đất, anh ta bước đến gần Thanh, ép cậu vào bức tường loang lổ vết dầu mỡ. "Hóa ra đây là cách cậu tiêu tiền sao? Để bọn rác rưởi này chạm vào người?" – Giọng anh ta trầm xuống, chứa đựng sự đe dọa đáng sợ. Thanh run rẩy, nước mắt chực trào: "Tôi... tôi cần tiền... mẹ tôi cần phẫu thuật..." Lâm Tiêu nheo mắt, bàn tay anh ta di chuyển xuống, bóp chặt lấy cằm cậu, ép cậu nhìn thẳng vào mình. "Cần tiền? Được thôi. Tôi đã nói rồi, chỉ cần theo tôi, cậu sẽ có tất cả." Anh ta không hiểu tại sao mình lại nói ra lời đề nghị đó lần thứ hai, nhưng cảm giác muốn chiếm hữu và mang kẻ này rời khỏi chốn bùn nhơ này đang thôi thúc anh ta mạnh mẽ.
Thanh nhìn vào đôi mắt âm u của Lâm Tiêu, rồi lại nghĩ đến mẹ đang nằm trên giường bệnh và đứa trẻ tội nghiệp trong bụng. Cậu không còn đường lui nữa. Nếu theo anh, cậu sẽ có tiền cứu mẹ, nhưng bí mật về đứa bé sớm muộn gì cũng bị phát hiện. Còn nếu từ chối, cậu sẽ mất tất cả ngay bây giờ. Trong hơi thở dồn dập, Thanh nhắm mắt lại, giọng nói run rẩy đến đau lòng: "Tôi ký... tôi sẽ ký hợp đồng bao nuôi với anh. Mười triệu tệ một tháng... đúng chứ?". Lâm Tiêu khựng lại, một cảm giác hụt hẫng kỳ lạ dâng lên khi nghe cậu nhắc đến tiền một cách dứt khoát như vậy, nhưng rồi anh ta lại cười nhạt: "Phải, mười triệu tệ. Một cái giá quá hời cho một Beta như cậu."
Lâm Tiêu lôi kéo Thanh ra xe trước sự chứng kiến của bao nhiêu người. Khi ngồi vào không gian kín đáo của chiếc xe sang trọng, mùi tin tức tố gỗ đàn hương của Lâm Tiêu bao vây lấy Thanh khiến cậu cảm thấy khó thở. Cậu co rúm người ở góc ghế, cố gắng giữ khoảng cách. Lâm Tiêu nhìn cậu, ánh mắt dừng lại ở chiếc cổ trắng ngần nhưng đầy những vết bầm tím do làm việc vất vả, cơn giận trong lòng anh ta bỗng chốc dịu đi, thay vào đó là một loại cảm xúc phức tạp mà anh ta chưa muốn gọi tên. Anh ta ném cho Thanh một tờ hợp đồng đã chuẩn bị sẵn: "Ký đi. Từ nay về sau, cậu là người của tôi. Không có sự cho phép của tôi, không được phép đi đâu, không được để ai chạm vào, rõ chưa?".
Thanh cầm cây bút, bàn tay run rẩy đến mức không thể viết nổi tên mình. Cậu biết, khi đặt bút xuống, cậu đã chính thức bán đi sự tự do và cả tương lai của mình. Cậu không biết mình sẽ giấu giếm cái thai này được bao lâu, nhưng lúc này, cứu mẹ là điều duy nhất cậu có thể làm. Tên của cậu hiện lên trên tờ giấy như một vết sẹo mới. Lâm Tiêu thu lại hợp đồng, ánh mắt anh ta lướt qua bụng Thanh một lần nữa. Một sự nghi ngờ thoáng qua: Tại sao cậu ta lại có vẻ bảo vệ vùng bụng như vậy? Nhưng rồi anh ta gạt đi, thầm nghĩ có lẽ do cậu bị đau sau vụ xô xát vừa rồi. Anh ta không ngờ rằng, trong cái xác "Beta" mà anh ta khinh miệt ấy, một dòng máu Alpha thuần khiết đang âm thầm thành hình, sẵn sàng đảo lộn toàn bộ cuộc đời anh ta.