MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDấu Cắn Vĩnh CửuChương 6

Dấu Cắn Vĩnh Cửu

Chương 6

1,191 từ · ~6 phút đọc

Chiếc xe siêu sang dừng lại trước cổng một căn biệt thự nguy nga nằm biệt lập trên đỉnh đồi, nơi có thể nhìn bao quát cả thành phố lung linh ánh đèn. Đây là nơi ở riêng tư nhất của Lâm Tiêu, một nơi mà chưa một kẻ "bao nuôi" nào trước đây có vinh dự được đặt chân tới. Thanh bước xuống xe, cảm giác mình nhỏ bé và lạc lõng giữa sự xa hoa lạnh lẽo này. Lâm Tiêu không nói một lời, nắm chặt lấy cổ tay cậu kéo vào bên trong. Sự chiếm hữu của anh ta biểu hiện rõ rệt qua từng hành động: anh ta vứt bỏ toàn bộ những bộ quần áo cũ kỹ, rẻ tiền của Thanh vào thùng rác, thay vào đó là những bộ đồ lụa mềm mại, đắt đỏ được đặt may riêng. Anh ta muốn xóa sạch mọi dấu vết của quá khứ nghèo khổ trên người Thanh, muốn cậu hoàn toàn thuộc về thế giới của anh.

Những ngày đầu tiên ở biệt thự đối với Thanh là một chuỗi những cơn ác mộng kéo dài. Lâm Tiêu dường như có một ham muốn vô tận với cơ thể của cậu. Cứ mỗi đêm, anh ta lại tìm đến, trút bỏ mọi áp lực công việc lên người Thanh. Sự mạnh bạo của một Alpha cấp cao khiến Thanh gần như kiệt sức. Tuy nhiên, điều đáng sợ nhất không phải là sự đau đớn thể xác, mà là những triệu chứng thai nghén bắt đầu bùng phát mạnh mẽ. Mỗi sáng thức dậy, Thanh đều cảm thấy cổ họng đắng ngắt, dạ dày lộn nhào. Cậu phải cố gắng kìm nén tiếng nôn, lén lút chạy vào phòng vệ sinh khóa chặt cửa để không cho Lâm Tiêu hay đám người hầu phát hiện ra điều bất thường. Là một "Beta" trong mắt mọi người, việc nôn nghén là một điều phi lý không thể giải thích.

Sự nghi ngờ của Lâm Tiêu bắt đầu nảy sinh khi anh ta nhận thấy Thanh ngày càng biếng ăn. Trong bữa tối sang trọng với những món sơn hào hải vị, Thanh chỉ nhìn thôi cũng đã thấy buồn nôn. Mùi của các món chiên xào hay thậm chí là mùi rượu vang đắt tiền mà Lâm Tiêu yêu thích đều trở thành nỗi ám ảnh đối với cậu. "Cậu chê đồ ăn không hợp khẩu vị sao?" – Lâm Tiêu lạnh lùng lên tiếng, đôi mắt sắc lẹm quan sát từng biểu cảm trên gương mặt tái nhợt của Thanh. Thanh giật mình, run rẩy cầm thìa súp: "Không phải... chỉ là tôi hơi mệt, không có cảm giác thèm ăn." Lâm Tiêu không nói gì, nhưng ánh mắt anh ta nheo lại đầy nguy hiểm. Anh ta tiến lại gần, ngón tay thon dài nâng cằm cậu lên, bắt cậu nhìn thẳng vào mình: "Đừng giở trò trước mặt tôi. Cậu nên nhớ, tôi chi tiền để nuôi một kẻ khỏe mạnh có thể phục vụ mình, không phải một cái xác không hồn."

Để che giấu bí mật, Thanh phải lén lút mua những loại thuốc ức chế mạnh dành cho Omega khiếm khuyết từ những nguồn không chính thống trên mạng. Cậu biết việc dùng thuốc khi đang mang thai là cực kỳ nguy hiểm cho đứa trẻ, nhưng cậu không còn lựa chọn nào khác. Nếu mùi hương Omega dù là mỏng manh nhất của cậu bị tiết lộ, hoặc nếu Lâm Tiêu biết cậu mang thai, mọi thứ sẽ chấm dứt. Mỗi lần Lâm Tiêu đánh dấu giả lên cổ cậu, Thanh lại cắn chặt răng để không bật ra tiếng khóc. Anh ta như một con dã thú, cố tình để lại những vết hôn đỏ rực khắp vùng cổ và vai của cậu, như một cách để khẳng định chủ quyền. Những dấu vết đó khiến Thanh không thể đến bệnh viện thăm mẹ một cách bình thường, cậu phải quấn khăn kín cổ ngay cả trong thời tiết nóng bức.

Sự chiếm hữu của Lâm Tiêu còn đi xa hơn khi anh ta cài đặt hệ thống giám sát và cử người theo dõi Thanh mọi lúc mọi nơi. Một lần, Thanh lén lút ra ngoài để mua thêm que thử thai và thuốc giảm nghén tại một hiệu thuốc xa lạ. Ngay khi cậu vừa bước ra khỏi cửa, chiếc xe của Lâm Tiêu đã đỗ xịch ngay trước mặt. Anh ta bước xuống, gương mặt âm u như bão tố. Lâm Tiêu giật lấy túi đồ trên tay Thanh, nhưng may mắn là Thanh đã nhanh tay giấu những thứ nhạy cảm vào túi áo trong. Anh ta chỉ thấy vài vỉ thuốc bổ thông thường. "Cậu đi mua thuốc gì?" – Lâm Tiêu gằn giọng, hơi thở nồng nặc mùi tin tức tố gỗ đàn hương áp chế khiến Thanh run rẩy. "Tôi... tôi chỉ bị đau đầu nhẹ." Thanh nói dối, trái tim đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Đêm đó, Lâm Tiêu như muốn trừng phạt sự "không ngoan ngoãn" của Thanh. Anh ta thô bạo hơn thường lệ, không cho cậu một chút không gian để hít thở. Giữa những cơn sóng dục vọng cuồng nhiệt, Lâm Tiêu đột ngột dừng lại, vùi đầu vào sau gáy của Thanh, nơi tuyến thể khiếm khuyết đang ẩn mình. Anh ta hít một hơi thật sâu, dường như đang tìm kiếm một thứ gì đó. Một thoáng mơ hồ, Lâm Tiêu cảm nhận được một mùi hương thanh khiết, dịu nhẹ như hoa nhài buổi sớm phảng phất đâu đây. Nó rất nhạt, nhạt đến mức tưởng chừng như ảo giác, nhưng lại khiến bản năng Alpha của anh ta trở nên hưng phấn tột độ. "Cậu... thật sự là Beta sao?" – Câu hỏi của Lâm Tiêu vang lên giữa màn đêm tĩnh lặng, khiến toàn thân Thanh đông cứng lại trong sợ hãi.

Thanh không dám trả lời, cậu chỉ biết vùi mặt vào gối, nước mắt lặng lẽ thấm đẫm ga giường. Cậu cảm nhận được bàn tay của Lâm Tiêu đang mân mê vùng bụng vẫn còn bằng phẳng của mình, một hành động vô thức của anh ta nhưng lại khiến cậu kinh hãi. Đứa trẻ trong bụng như cảm nhận được sự hiện diện của cha nó, một luồng ấm áp kỳ lạ lan tỏa khiến cơn đau nhức của Thanh dịu đi đôi chút. Nhưng sự dịu dàng đó của Lâm Tiêu quá ngắn ngủi, ngay sau đó anh ta lại trở về với vẻ lạnh lùng vốn có: "Tốt nhất là đừng để tôi phát hiện ra cậu giấu giếm điều gì. Hậu quả sẽ không phải là thứ cậu có thể gánh vác đâu." Thanh nhắm mắt lại, trong lòng dâng lên một nỗi tuyệt vọng mênh mông. Chiếc lồng vàng này đang dần siết chặt lại, và bí mật về đứa con của anh – kẻ ghét Omega nhất thế gian – đang trở thành quả bom hẹn giờ có thể nổ tung bất cứ lúc nào.