MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDấu Cắn Vĩnh CửuChương 7

Dấu Cắn Vĩnh Cửu

Chương 7

1,293 từ · ~7 phút đọc

Ánh nắng ban mai xuyên qua cửa sổ phòng bệnh, hắt lên gương mặt hốc hác, nhợt nhạt của mẹ Thanh. Sau ca phẫu thuật tốn kém nhờ số tiền của Lâm Tiêu, bà đã tỉnh lại, nhưng sức khỏe vẫn còn rất yếu. Thanh ngồi bên cạnh giường, cố gắng gượng cười, đôi tay gầy gò gọt từng miếng táo nhỏ cho mẹ. Cậu mặc một chiếc áo sơ mi cao cổ, cài kín đến tận nấc cuối cùng dù thời tiết trong phòng bệnh khá bí bách. Cậu không muốn mẹ nhìn thấy bất cứ điều gì, cậu muốn trong mắt bà, cậu vẫn là đứa con trai ngoan cường, kiếm tiền bằng lao động chân chính. Nhưng sự nhạy cảm của một người mẹ, và cũng là một Omega đời trước, đã không để cậu toại nguyện.

Bà nắm lấy tay Thanh, đôi mắt đục mờ nhìn con trai đầy xót xa. "Thanh, con nói thật cho mẹ biết, con lấy đâu ra nhiều tiền như vậy? Quán cơm làm sao trả lương cao đến thế?" – Giọng bà thều thào nhưng đầy kiên quyết. Thanh giật mình, né tránh ánh mắt của mẹ: "Con... con nhận thêm việc làm thêm ở kho bãi ban đêm, rồi người ta thấy con làm được nên thưởng thêm thôi mẹ." Bà không tin. Bà nhìn vào sự mệt mỏi hằn sâu trên gương mặt con, nhìn vào đôi bàn tay run rẩy. Bất thình lình, bà vươn tay kéo mạnh cổ áo của Thanh xuống. Những vết hôn tím đỏ, những dấu răng hằn sâu chưa kịp tan của Lâm Tiêu từ đêm qua hiện ra mồn một trên làn da trắng bệch của cậu. Chúng như những vết dơ bẩn chói mắt trên một tờ giấy trắng.

Bà bàng hoàng, đôi tay run bắn lên, hơi thở trở nên dồn dập. "Con... con làm gì thế này? Ai đã làm chuyện này với con?" – Bà nấc lên, nước mắt tuôn rơi. Thanh hoảng loạn vội vàng kéo áo che lại, nhưng đã quá muộn. Nỗi nhục nhã bùng nổ, cậu quỳ sụp xuống bên giường bệnh, vùi mặt vào đôi bàn tay gầy yếu của mẹ mà khóc nức nở. "Con xin lỗi mẹ... con không còn cách nào khác... bệnh viện đòi tiền, em gái cần đi học... con không thể để mẹ chết được." Tiếng khóc nghẹn ngào của cậu xé toạc bầu không khí yên tĩnh. Bà nhìn đứa con trai mình hằng yêu quý, vì cứu bà mà phải bán thân cho kẻ khác, cảm giác tội lỗi và đau đớn khiến bà nghẹt thở. Bà đưa tay định giật ống truyền dịch trên tay mình ra, giọng nói đầy tuyệt vọng: "Mẹ không chữa nữa... để mẹ chết đi... sao con lại dại dột như thế..."

Thanh hốt hoảng giữ chặt tay mẹ, đôi mắt đỏ ngầu: "Mẹ đừng như thế! Mẹ mà có chuyện gì thì mọi hy sinh của con đều vô ích sao? Xin mẹ... hãy vì con mà sống tốt." Đúng lúc ấy, cánh cửa phòng bệnh bật mở. Lâm Tiêu bước vào với phong thái cao ngạo, trên tay là một bó hoa đắt tiền nhưng gương mặt lại lạnh lùng như băng. Anh ta nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn, nhìn thấy Thanh đang quỳ dưới đất và người mẹ đang kích động. Lâm Tiêu khẽ nhíu mày, anh ta không cảm thấy hối lỗi, trái lại, sự chiếm hữu trong lòng khiến anh ta cảm thấy khó chịu khi thấy Thanh khóc vì một người khác. Anh ta tiến lại gần, đặt bó hoa xuống bàn một cách thờ ơ rồi kéo Thanh đứng dậy bằng một lực rất mạnh.

"Khóc cái gì? Tôi cho cậu tiền là để cậu cười, không phải để cậu mang bộ mặt tang tóc này đến đây làm phiền người bệnh." – Giọng nói của Lâm Tiêu vang lên, chứa đầy sự khinh miệt. Mẹ Thanh nhìn người đàn ông trước mặt, bà ngửi thấy mùi tin tức tố Alpha nồng đậm, quyền lực nhưng đầy tính xâm lược phát ra từ anh ta. Bà hiểu ngay đây chính là kẻ đã "mua" con trai mình. Bà nhìn vào vết hôn trên cổ Thanh, rồi nhìn vào ánh mắt coi thường của Lâm Tiêu dành cho cậu, trái tim bà như bị dao cắt. "Là anh... là anh đã hại con tôi?" – Bà thều thào, ánh mắt đầy căm phẫn. Lâm Tiêu cười nhạt, anh ta thản nhiên cài lại cúc áo cổ cho Thanh, hành động trông có vẻ dịu dàng nhưng thực chất là để che đi "dấu ấn" của mình trước mắt người khác, một sự khẳng định chủ quyền đầy tàn nhẫn.

"Bà nhà nên cảm ơn tôi mới phải." – Lâm Tiêu lạnh lùng nói – "Nếu không có số tiền của tôi, có lẽ bây giờ bà đã nằm dưới ba tấc đất rồi. Con trai bà rất biết cách định giá bản thân, mười triệu tệ một tháng, bà nghĩ có mấy người làm được?". Lời nói của anh ta như những mũi tên độc cắm sâu vào lòng tự trọng của mẹ con Thanh. Thanh run rẩy, cậu muốn lên tiếng bảo Lâm Tiêu im đi, nhưng cậu không dám. Cậu sợ anh ta sẽ rút lại số tiền, sợ anh ta sẽ trút giận lên mẹ mình. Cậu chỉ biết cúi đầu, để mặc Lâm Tiêu ôm lấy vai mình một cách giả tạo. Em gái Thanh vừa lúc bước vào phòng, nhìn thấy không khí căng thẳng và người đàn ông lạ mặt sang trọng, cô bé sợ hãi núp sau lưng anh trai.

Mẹ Thanh nhìn thấy đứa con gái nhỏ, rồi lại nhìn Thanh, bà quay mặt đi, nước mắt không ngừng chảy. Bà không thể chết, bà phải sống để làm chỗ dựa cho hai đứa trẻ, nhưng lòng bà đã chết lặng từ khoảnh khắc nhìn thấy những vết tích đó. Lâm Tiêu dường như đã hết kiên nhẫn với màn kịch gia đình này, anh ta lôi kéo Thanh ra ngoài hành lang. "Nhớ cho kỹ, cậu là món hàng tôi mua về. Đừng mang chuyện gia đình ra để làm tôi mất hứng. Tối nay, quay về biệt thự sớm, tôi có tiệc xã giao cần cậu tham gia." Thanh nhìn theo bóng dáng mẹ qua ô cửa kính, lòng đau như cắt. Cậu cảm nhận được một cơn đau nhói ở vùng bụng dưới, có lẽ đứa bé cũng đang cảm nhận được nỗi buồn của mẹ nó.

Trong xe trên đường về, Lâm Tiêu bỗng nhiên nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Thanh. "Sao thế? Hối hận rồi à?". Thanh không đáp, mắt nhìn ra cửa sổ. Lâm Tiêu bực bội bóp chặt tay cậu: "Cậu nên nhớ, chính cậu là người đã chọn con đường này. Đừng diễn vai nạn nhân trước mặt tôi." Anh ta không hiểu tại sao mình lại thấy khó chịu khi nhìn thấy giọt nước mắt của Thanh dành cho mẹ cậu. Anh ta muốn cậu chỉ được khóc vì anh, đau vì anh, và thuộc về một mình anh. Sự chiếm hữu lệch lạc của một Alpha đỉnh cao đang dần đẩy cả hai vào một hố sâu không đáy. Thanh đưa tay vuốt nhẹ bụng mình qua lớp áo, thầm thì trong lòng: "Con ơi, xin lỗi con... mẹ thực sự rất mệt mỏi rồi." Cậu không biết rằng, buổi tiệc xã giao tối nay sẽ là khởi đầu cho một chuỗi những nhục nhã mới, khi Lâm Tiêu định giới thiệu cậu với giới thượng lưu như một "món đồ chơi" Beta thú vị nhất mà anh ta từng có.