MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDấu Cắn Vĩnh CửuChương 8

Dấu Cắn Vĩnh Cửu

Chương 8

1,434 từ · ~8 phút đọc

Không gian của buổi tiệc thượng lưu tại khách sạn sáu sao lộng lẫy đến mức khiến người ta choáng ngợp. Những ánh đèn chùm pha lê khổng lồ rủ xuống từ trần cao, tỏa ra thứ ánh sáng vàng kim xa hoa, phản chiếu lên những bộ trang sức kim cương lấp lánh và những ly rượu champagne đắt đỏ. Thanh đứng bên cạnh Lâm Tiêu, cảm thấy mình như một con cá nhỏ bị ném vào giữa đại dương đầy cá mập. Cậu diện một bộ âu phục màu xanh đen ôm sát cơ thể gầy gò, cổ áo cao được thiết kế tinh tế để che đi những vết tích ám muội, nhưng lại càng làm nổi bật gương mặt thanh tú, xanh xao của cậu. Lâm Tiêu một tay đút túi quần, một tay ôm chặt eo Thanh, kéo cậu sát vào người mình như một cách khẳng định chủ quyền đầy ngạo mạn.

Sự xuất hiện của họ ngay lập tức trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn và những lời xì xào bàn tán. Trong giới này, ai cũng biết Lâm Tiêu ghét Omega, nhưng việc anh ta công khai mang theo một "Beta" không danh tính đến một sự kiện quan trọng thế này là điều chưa từng có tiền lệ. Một nhóm đàn ông là bạn làm ăn của Lâm Tiêu tiến lại gần, ánh mắt họ thô bạo lướt trên người Thanh như đang đánh giá một món đồ cổ vừa được đấu giá thành công. Một gã trong số đó, tên là Vương Đằng, lên tiếng bằng giọng giễu cợt: "Lâm tổng, đây là món đồ chơi mới mà anh tốn mười triệu tệ một tháng để bao nuôi đó sao? Nhìn qua cũng chỉ là một Beta tầm thường, không có tin tức tố, dáng người lại mỏng manh thế kia, liệu có chịu nổi 'sức bền' của anh không đấy?".

Tiếng cười rộ lên xung quanh khiến mặt Thanh tái mét. Cậu cúi gầm mặt, đôi bàn tay giấu trong tay áo siết chặt đến mức móng tay găm vào lòng bàn tay đau nhói. Cậu cảm nhận được bàn tay Lâm Tiêu trên eo mình siết mạnh hơn, nhưng anh ta không hề lên tiếng bảo vệ cậu. Thay vào đó, Lâm Tiêu thản nhiên nhấp một ngụm rượu, giọng nói lạnh lùng vang lên: "Beta thì có cái hay của Beta. Ít nhất là nó không phiền phức, không dùng pheromone để lừa lọc, và quan trọng nhất là nó biết nghe lời." Lời nói của anh ta như một nhát dao cứa vào lòng tự trọng của Thanh, công khai thừa nhận trước mặt mọi người rằng cậu chỉ là một công cụ giải khuây không hơn không kém.

Đúng lúc đó, một mùi hương Omega nồng nàn, ngọt lịm như mùi hoa hồng đẫm sương đêm đột ngột lan tỏa, khiến nhiều Alpha trong phòng phải xao động. Một chàng trai trẻ tuổi với vẻ ngoài cực kỳ xinh đẹp, kiêu kỳ bước tới. Đó là Tạ Vũ, một Omega cấp cao có gia thế hiển hách, người luôn được xem là đối tượng "môn đăng hộ đối" nhất với Lâm Tiêu. Tạ Vũ lướt nhìn Thanh bằng ánh mắt khinh bỉ tột cùng, rồi quay sang nũng nịu với Lâm Tiêu: "Anh Tiêu, sao anh lại mang theo hạng người rẻ tiền này đến đây? Mùi của đám người thấp kém làm hỏng cả không khí buổi tiệc rồi." Tạ Vũ cố tình tỏa ra tin tức tố để khiêu khích, một thứ mùi hương áp chế mạnh mẽ khiến những Omega bình thường phải quỳ xuống, và ngay cả một "Beta" như Thanh cũng cảm thấy ngực mình thắt lại, buồn nôn vô cùng.

Thanh cảm thấy dạ dày mình lộn nhào. Mùi hương nồng nặc của Tạ Vũ cộng với mùi rượu vang và khói thuốc trong phòng khiến cơn nghén của cậu bùng phát dữ dội. Cậu cố gắng hít thở sâu, nhưng không khí dường như đặc quánh lại. Lâm Tiêu nhìn thấy sự bất ổn của Thanh, nhưng anh ta lại lầm tưởng rằng cậu đang sợ hãi trước sự uy hiếp của một Omega cấp cao. Anh ta không những không giúp đỡ mà còn đẩy Thanh về phía trước một chút, ép cậu đối mặt với Tạ Vũ. "Cậu ta là Beta, không ngửi thấy mùi của cậu đâu, đừng tốn công vô ích." – Lâm Tiêu nói với Tạ Vũ, nhưng mắt lại dán chặt vào gương mặt đang dần chuyển sang màu trắng bệch của Thanh.

Tạ Vũ hừ lạnh một tiếng, cầm ly rượu vang đỏ trên tay, giả vờ bước hụt rồi tạt thẳng cả ly rượu vào người Thanh. Chất lỏng màu đỏ thẫm như máu thấm đẫm chiếc áo sơ mi trắng bên trong của cậu, lạnh lẽo và dơ bẩn. "Ôi, tôi xin lỗi, tay tôi hơi run." – Tạ Vũ cười khẩy, không chút giấu giếm sự ác ý. Cả khán phòng im bặt, mọi người đều chờ xem phản ứng của Lâm Tiêu. Thanh đứng trơ trọi giữa đám đông, rượu chảy xuống từ cằm, thấm vào vết thương chưa lành trên cổ gây ra cảm giác xót xa. Cậu nhìn Lâm Tiêu, hy vọng thấy một chút gì đó gọi là che chở, nhưng anh ta chỉ đứng đó, đôi mắt âm u không rõ cảm xúc. Đối với Lâm Tiêu, việc Thanh bị nhục nhã dường như chỉ là một phép thử để xem cậu sẽ nhẫn nhịn đến mức nào vì số tiền mười triệu tệ kia.

"Lâm tiên sinh... tôi muốn đi vệ sinh." – Thanh thều thào, giọng nói run rẩy đến tội nghiệp. Lâm Tiêu cuối cùng cũng buông tay khỏi eo cậu, hờ hững nói: "Đi đi, đừng để lâu quá, lát nữa còn có màn khiêu vũ." Thanh như người chết đuối vớ được cọc, cậu vội vàng quay người chạy nhanh về phía nhà vệ sinh. Ngay khi vừa đóng cửa phòng vệ sinh vắng vẻ, cậu quỵ xuống bên bồn cầu, nôn thốc nôn tháo. Những gì cậu ăn lúc tối đều bị tống ra ngoài sạch sẽ, cho đến khi chỉ còn lại dịch vị đắng chát. Cơn đau bụng đột ngột ập đến, dữ dội hơn tất cả những lần trước đó. Thanh ôm lấy bụng mình, mồ hôi vã ra như tắm. "Con ơi... làm ơn... đừng có chuyện gì..." – Cậu thầm thì trong đau đớn.

Trong lúc Thanh đang vật lộn với cơn đau, thì ngoài sảnh tiệc, Vương Đằng lại lên tiếng: "Này Lâm Tiêu, tôi thấy tên Beta đó có vẻ không ổn. Hay là do anh 'dùng' mạnh tay quá?". Lâm Tiêu cau mày, sự khó chịu trong lòng anh ta càng lúc càng lớn. Anh ta không thích cách người khác bàn tán về Thanh, dù chính anh ta là người đưa cậu đến đây để trưng bày. Một cảm giác bất an không tên thúc giục anh ta, Lâm Tiêu bỏ mặc Tạ Vũ đang luyên thuyên, sải bước đi về hướng nhà vệ sinh. Khi anh ta đẩy cửa bước vào, cảnh tượng trước mắt khiến trái tim sắt đá của anh ta phải co thắt lại. Thanh đang nằm co quắp trên sàn đá lạnh lẽo, gương mặt tái nhợt không còn chút huyết sắc, đôi tay vẫn ôm chặt lấy bụng, và trên sàn nhà... bắt đầu xuất hiện những vệt máu đỏ tươi chảy ra từ dưới vạt áo của cậu.

Lâm Tiêu chết lặng. Máu? Tại sao một Beta lại có thể chảy máu như vậy? Một ý nghĩ điên rồ và đáng sợ vụt qua trong đầu anh ta, nhưng nhanh chóng bị thay thế bởi sự hoảng loạn. Anh ta lao đến bế thốc Thanh lên, cảm nhận được cơ thể cậu nhẹ bẫng và lạnh ngắt. "Thanh! Tỉnh lại cho tôi!" – Lâm Tiêu gầm lên, giọng nói lần đầu tiên chứa đựng sự run rẩy mà chính anh ta cũng không nhận ra. Tin tức tố mùi gỗ đàn hương của anh ta bùng nổ, không còn là sự áp chế mà là một sự bao bọc điên cuồng. Thanh hé mắt nhìn người đàn ông đang ôm mình, hơi thở yếu ớt: "Lâm... Lâm tiên sinh... cứu... cứu con..." Nói rồi, cậu hoàn toàn chìm vào bóng tối. Lâm Tiêu không kịp suy nghĩ về câu nói đó, anh ta bế cậu chạy lao ra ngoài, bỏ lại sau lưng sự ngỡ ngàng của cả giới thượng lưu