MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDấu Cắn Vĩnh CửuChương 9

Dấu Cắn Vĩnh Cửu

Chương 9

1,336 từ · ~7 phút đọc

Tiếng còi xe cấp cứu xé toạc màn đêm tĩnh mịch của thành phố, nhưng đối với Lâm Tiêu, mọi thứ xung quanh dường như đều câm lặng. Anh ngồi trong xe, đôi bàn tay run rẩy ôm chặt lấy Thanh, cảm giác hơi ấm từ cơ thể gầy gò ấy đang từng chút một tan biến. Máu đỏ đã thấm đẫm vạt áo sơ mi của anh, nóng hổi và mang theo một mùi vị mà giờ đây anh mới nhận ra — nó không phải là mùi sắt khô khốc của một Beta bình thường, mà ẩn chứa trong đó là sự ngọt ngào, dịu nhẹ đến đau lòng của một Omega đang kiệt quệ. Lâm Tiêu gầm lên giục tài xế chạy nhanh hơn, đôi mắt anh đỏ rực, sự kiêu ngạo thường ngày đã hoàn toàn sụp đổ, nhường chỗ cho một nỗi sợ hãi tột cùng mà anh chưa từng trải qua trong đời.

Khi đến bệnh viện, Thanh ngay lập tức được đưa vào phòng cấp cứu đặc biệt. Lâm Tiêu đứng bên ngoài hành lang, chiếc áo âu phục đắt giá giờ đây nát bươm và vấy bẩn, nhưng anh không hề quan tâm. Anh cứ đi đi lại lại như một con thú bị dồn vào đường cùng, tâm trí không ngừng lặp lại lời khẩn cầu cuối cùng của Thanh: "Cứu... cứu con...". Con? Một từ duy nhất ấy như một tia sét đánh thẳng vào đại não của Lâm Tiêu. Anh là một Alpha cấp cao, anh hiểu rõ cấu tạo cơ thể của con người trong thế giới này. Beta không thể mang thai dễ dàng như vậy, trừ khi... trừ khi kẻ đó đã lừa dối anh ngay từ đầu. Nhưng thay vì cảm thấy bị phản bội, trái tim anh lại thắt chặt khi nghĩ đến việc mình đã đối xử thô bạo với cậu như thế nào suốt thời gian qua.

Sau ba tiếng đồng hồ dài đằng đẵng như một thế kỷ, ánh đèn phòng cấp cứu vụt tắt. Vị bác sĩ trưởng khoa bước ra, gương mặt mệt mỏi và nghiêm nghị. Khi nhìn thấy Lâm Tiêu, ông không giấu nổi sự ngạc nhiên xen lẫn trách cứ: "Lâm tổng, anh có biết mình đang làm gì không? Bệnh nhân là một Omega khiếm khuyết, tuyến thể cực kỳ yếu ớt, lại đang mang thai tuần thứ tám. Tại sao lại để cậu ấy chịu tác động vật lý mạnh và sự áp chế tin tức tố kinh khủng như vậy?".

Lâm Tiêu như hóa đá. Từng chữ của bác sĩ vang lên như những bản án tử hình giáng xuống đầu anh. "Omega... mang thai?". Anh lắp bắp, giọng nói khàn đặc không còn chút quyền uy nào.

"Phải!" – Vị bác sĩ gắt lên – "Cậu ấy đã dùng thuốc ức chế nồng độ cao để giả làm Beta, điều đó vốn đã cực kỳ nguy hiểm cho thai nhi. Đêm nay, nếu anh đưa đến chậm chỉ mười phút nữa thôi, cả cha lẫn con đều không giữ được. Đứa trẻ là một Alpha tiềm năng, bản năng sinh tồn rất mạnh mới có thể bám trụ được sau những gì anh đã gây ra. Hiện tại chúng tôi đã tạm thời cầm máu, nhưng bệnh nhân đang rơi vào trạng thái hôn mê sâu do cơ thể quá suy kiệt và tâm lý hoảng loạn cực độ."

Lâm Tiêu lảo đảo lùi lại, tựa lưng vào bức tường lạnh lẽo của bệnh viện. Anh nhớ lại đêm ở khách sạn, khi anh thô bạo chiếm đoạt cậu mà không dùng biện pháp bảo vệ. Anh nhớ lại lời nói dối vụng về của cậu: "Tôi là Omega... tôi sợ mình sẽ mang thai". Lúc đó anh đã nói gì? Anh đã nói: "Có thì đẻ, tôi nuôi". Nhưng ngay sáng hôm sau, anh lại ném tấm séc vào mặt cậu, nhục mạ cậu là kẻ dùng chiêu trò leo cao. Anh nhớ lại những lần mình cưỡng ép cậu trong biệt thự, những lần anh cố tình để lại vết cắn trên cổ cậu để khẳng định chủ quyền, mà không hề biết rằng mình đang dẫm nạp lên một sinh mạng nhỏ bé đang run rẩy cầu cứu.

Anh bước vào phòng hồi sức tích cực, nơi Thanh đang nằm giữa đống dây nhợ và máy móc. Gương mặt cậu trắng bệch, gần như hòa lẫn vào màu drap giường. Đôi môi vốn đã nhợt nhạt nay khô khốc, nứt nẻ. Lâm Tiêu run rẩy đưa bàn tay đầy vết máu của mình lên, định chạm vào gò má cậu nhưng rồi lại rụt lại. Anh cảm thấy mình thật dơ bẩn, thật tàn độc. Một Alpha đỉnh cao như anh, người luôn tự hào về sự kiểm soát và lý trí, hóa ra lại là kẻ ngu ngốc nhất thế gian. Anh đã khinh miệt Omega, ghét bỏ sự ràng buộc, nhưng giờ đây, nhìn kẻ đang thoi thóp trên giường, anh chỉ ước gì mình có thể gánh chịu tất cả nỗi đau đó thay cho cậu.

"Tại sao em lại không nói thật?" – Lâm Tiêu thì thầm, giọng nói vỡ vụn – "Tại sao lại để anh trở thành kẻ ác như thế này?". Anh ngồi xuống cạnh giường, gục đầu vào đôi bàn tay gầy gò, lạnh ngắt của Thanh. Mùi hương gỗ đàn hương đen của anh tỏa ra, lần này không còn chút tính công kích nào, nó nhẹ nhàng bao bọc lấy Thanh như một lớp màng bảo vệ, cố gắng an ủi linh hồn đang bị tổn thương sâu sắc kia. Trong khoảnh khắc đó, Lâm Tiêu nhận ra rằng mình không hề ghét Omega này. Anh ghét chính cái sự thật rằng anh đã yêu cậu, đã cần cậu từ đêm đầu tiên ấy nhưng lại dùng sự kiêu ngạo để che đậy.

Đúng lúc đó, trợ lý của Lâm Tiêu bước vào, nhỏ giọng báo cáo: "Thưa Lâm tổng, Tạ Vũ đang ở bên ngoài đòi gặp. Cậu ta nói rằng đó chỉ là một tai nạn và muốn xin lỗi...".

Ánh mắt Lâm Tiêu đột ngột trở nên lạnh lẽo và tàn nhẫn đến mức khiến người trợ lý phải rùng mình. Anh đứng dậy, chỉnh lại cổ áo, khí thế của một kẻ đứng đầu tập đoàn quay trở lại, nhưng lần này nó mang theo mùi vị của sự hủy diệt. "Bảo Tạ Vũ biến đi. Và nói với Tạ gia, dự án ở phía Nam sẽ bị hủy bỏ hoàn toàn. Bất cứ ai chạm vào người của tôi, đều phải trả giá bằng cả gia tộc."

Anh quay lại nhìn Thanh một lần nữa, ánh mắt đầy sự thâm tình xen lẫn sự chiếm hữu điên cuồng. "Bé con, em nhất định phải tỉnh lại. Anh sẽ không cho phép em mang theo con rời xa anh thêm một lần nào nữa. Dù có phải nhốt em lại, dù có phải biến em thành người tàn phế, em cũng phải ở bên cạnh anh." Sự lệch lạc trong tình yêu của Lâm Tiêu không hề biến mất, nó chỉ chuyển từ sự khinh miệt sang một dạng thức cực đoan hơn: Sự bảo hộ độc tài.

Đêm đó, Lâm Tiêu không rời khỏi bệnh viện một bước. Anh thức trắng đêm để canh chừng từng nhịp thở của Thanh, trong khi bàn tay vẫn nắm chặt lấy tờ kết quả xét nghiệm mang thai. Một kế hoạch mới đã hình thành trong đầu anh. Anh sẽ không để Thanh làm một người tình bao nuôi nữa. Anh muốn cậu là của anh, danh chính ngôn thuận, dưới sự giám sát tuyệt đối của anh. Anh sẽ xây dựng một chiếc lồng vàng thực sự, nơi mà ngay cả một cơn gió cũng không thể làm đau được cậu. Nhưng anh không biết rằng, đối với Thanh, sự "bảo vệ" này còn đáng sợ hơn cả sự ghẻ lạnh lúc đầu.