MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDấu Cắn Vĩnh CửuChương 10

Dấu Cắn Vĩnh Cửu

Chương 10

1,035 từ · ~6 phút đọc

Ánh sáng trắng lạnh lẽo của đèn bệnh viện xuyên qua mí mắt mỏng manh, khiến Thanh khẽ nhíu mày đau đớn. Khi cậu từ từ mở mắt, điều đầu tiên cậu cảm nhận được không phải là sự nhẹ nhõm vì còn sống, mà là một mùi hương gỗ đàn hương đen đặc quánh, mạnh mẽ đến mức bao trùm lấy mọi giác quan. Cậu định cử động tay nhưng nhận ra bàn tay mình đang bị nắm chặt bởi một bàn tay to lớn, ấm nóng nhưng đầy áp lực. Lâm Tiêu đang ngồi đó, đôi mắt hằn lên những tia máu vì thức trắng đêm, nhìn cậu chằm chằm như một thợ săn đang canh chừng con mồi quý giá nhất vừa suýt nữa sổng mất khỏi bẫy.

Thanh hoảng sợ định rụt tay lại, nhưng Lâm Tiêu càng siết chặt hơn. Ký ức về buổi tiệc kinh hoàng, những lời nhục mạ, máu và cơn đau bụng dữ dội ập về như một cơn lốc, khiến hơi thở của cậu trở nên dồn dập. "Con... con của tôi..." – Thanh thều thào, giọng nói khàn đặc đầy vẻ khẩn cầu. Cậu không màng đến thân phận đã bị bại lộ, điều duy nhất cậu quan tâm lúc này là sinh linh bé nhỏ mà cậu đã đánh đổi cả tôn nghiêm để bảo vệ.

Lâm Tiêu chầm chậm buông tay ra, nhưng lại vươn lên vuốt nhẹ những lọn tóc bết mồ hôi trên trán Thanh. Hành động này dịu dàng đến mức khiến Thanh rùng mình kinh hãi. "Đứa trẻ vẫn còn." – Giọng Lâm Tiêu trầm thấp, không còn sự khinh miệt như trước nhưng lại mang theo một loại quyền uy không thể chối từ – "Nó rất giống anh, mạng rất lớn. Nhưng bác sĩ nói, nếu em còn dám dùng thuốc ức chế hay có ý định bỏ trốn một lần nữa, chính tay em sẽ giết chết nó."

Thanh chết lặng. Anh ta đã biết tất cả. Biết cậu là Omega, biết cậu mang thai, và biết cả việc cậu đã lừa dối anh bằng những viên thuốc ức chế. Nỗi sợ hãi khiến Thanh run rẩy, cậu cố gắng ngồi dậy nhưng cơn đau ở bụng dưới lại kéo cậu lại. "Tôi không cố ý lừa anh... tôi chỉ muốn cứu mẹ... tôi sẽ đi, tôi sẽ không làm phiền đến cuộc sống của anh nữa. Xin anh, đừng bắt đứa bé đi..."

Lâm Tiêu đột ngột đứng bật dậy, khí thế Alpha đỉnh cao của anh khiến không khí trong phòng bệnh trở nên loãng đi. Anh cúi xuống, áp sát gương mặt mình vào mặt Thanh, ánh mắt u ám như vực thẳm: "Đi? Em định đi đâu với cái bụng đó? Em nghĩ sau khi mang trong mình giọt máu của Lâm Tiêu này, em còn có thể thuộc về ai khác sao?". Anh đưa tay vuốt dọc theo chiếc cổ gầy guộc của cậu, dừng lại ở nơi tuyến thể Omega đang dần hồi phục sau kỳ phát tình kéo dài. "Bé con, em lừa anh đủ rồi. Một Omega khiếm khuyết lại dám giả làm Beta để bò lên giường của anh, lại còn dám mang thai con của anh rồi định bỏ trốn? Em có biết tội của em lớn thế nào không?".

Thanh khóc nấc lên, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài. Cậu hiểu rằng, từ khoảnh khắc này, cậu không còn là một "người tình bao nuôi" có thể rời đi khi hợp đồng kết thúc nữa. Cậu đã trở thành tài sản riêng của Lâm Tiêu.

"Từ hôm nay, em không cần phải quay về căn phòng trọ bẩn thỉu đó nữa. Mẹ em sẽ được chuyển đến khu điều dưỡng tốt nhất, em gái em sẽ có người đưa đón đi học. Đổi lại..." – Lâm Tiêu khựng lại, đôi môi anh chạm nhẹ vào vành tai đang đỏ ửng vì sợ hãi của Thanh – "Em phải chuyển đến biệt thự ở ngoại ô của anh. Nơi đó không có camera giám sát của báo chí, không có những kẻ như Tạ Vũ, và quan trọng nhất... không có sự cho phép của anh, em sẽ không bao giờ bước chân ra khỏi đó được dù chỉ một bước."

Đây không phải là sự chăm sóc, đây là một bản án giam cầm. Lâm Tiêu đã chuẩn bị sẵn mọi thứ. Ngay khi Thanh vừa ổn định sức khỏe, anh đã ép cậu ký vào một xấp tài trợ mới, trong đó ghi rõ Thanh hoàn toàn thuộc quyền bảo hộ pháp lý của anh. Sự chiếm hữu của Lâm Tiêu đã biến chất, nó trở nên điên cuồng và cố chấp hơn bao giờ hết. Anh không còn quan tâm cậu là Omega hay Beta, anh chỉ biết rằng cậu mang hạt mầm của anh, và cậu là người duy nhất khiến bản năng Alpha của anh cảm thấy thỏa mãn.

Thanh nhìn ra ngoài cửa sổ bệnh viện, nơi bầu trời đang dần tối lại. Cậu cảm nhận được bàn tay Lâm Tiêu đang đặt lên bụng mình, một sự bảo vệ đầy tính đe dọa. "Lâm tiên sinh... anh ghét Omega nhất mà..." – Thanh thều thào trong vô vọng.

Lâm Tiêu cười nhạt, một nụ cười không chạm đến đáy mắt: "Phải, anh ghét Omega. Nhưng anh lại phát điên vì em. Vậy nên, ngoan ngoãn mà ở lại trong lồng. Nếu em ngoan, anh sẽ cho em tất cả. Nếu em định trốn..." – Anh siết nhẹ eo cậu, khiến Thanh run lên – "Anh không ngại bẻ gãy đôi chân này để em chỉ có thể nằm trong vòng tay anh suốt đời đâu."

Chiếc xe cứu thương tư nhân của Lâm gia đã chờ sẵn ở cửa sau bệnh viện. Thanh bị nhấc bổng lên, bao bọc trong chiếc áo khoác dày cộp của Lâm Tiêu, mang theo mùi hương của anh đi vào một "chiếc lồng" mới – kín đáo hơn, sang trọng hơn và cũng tuyệt vọng hơn gấp vạn lần. Hành trình 40 chương của sự giày vò và tình yêu lệch lạc thực sự chỉ mới bắt đầu từ đây.