MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDấu Cắn Vĩnh CửuChương 11

Dấu Cắn Vĩnh Cửu

Chương 11

1,054 từ · ~6 phút đọc

Căn biệt thự ngoại ô của Lâm Tiêu nằm sâu trong một thung lũng sương mù bao phủ, bao quanh là những hàng rào sắt cao vút và hệ thống an ninh dày đặc. Đây không phải là một tổ ấm, mà là một pháo đài được xây dựng để cách ly Thanh với phần còn lại của thế giới. Khi Thanh được Lâm Tiêu bế vào phòng ngủ chính, cậu chỉ thấy một không gian rộng lớn với tông màu xám lạnh lẽo, mọi góc cạnh đều được bọc lại bằng vật liệu mềm để tránh cậu làm tổn thương chính mình. Sự chu đáo này của Lâm Tiêu không khiến Thanh cảm thấy ấm áp, nó chỉ khiến cậu cảm thấy bản thân như một sinh vật quý hiếm bị giam cầm trong điều kiện tối ưu nhất để chờ ngày sinh nở.

Lâm Tiêu đặt cậu xuống chiếc giường đệm lông vũ mềm mại, tự tay tháo đôi giày của cậu ra. Ánh mắt anh lúc này không còn sự cuồng loạn như ở bệnh viện, nhưng nó chứa đựng một sự thâm trầm đáng sợ. Anh bắt đầu thay đổi hoàn toàn thói quen sinh hoạt của mình. Thay vì ở lại văn phòng đến tối muộn, anh mang mọi tài liệu về biệt thự để làm việc. Anh tự tay kiểm tra thực đơn hằng ngày của Thanh, ép cậu phải ăn những món bổ dưỡng mà bác sĩ dinh dưỡng đã kê đơn. Nếu Thanh không ăn hết, Lâm Tiêu sẽ dùng cách thức của riêng mình — anh sẽ ngậm thức ăn rồi dùng môi truyền sang cho cậu, một sự thân mật mang tính cưỡng ép khiến Thanh vừa xấu hổ vừa kinh hãi.

"Ngoan, ăn thêm một chút nữa. Con của chúng ta cần dưỡng chất." – Lâm Tiêu dịu dàng nói, nhưng bàn tay anh lại siết chặt lấy cổ tay Thanh, ép cậu phải há miệng. Thanh nhìn vào đôi mắt ấy, cậu không thấy tình yêu, cậu chỉ thấy sự thỏa mãn của một kẻ đang nắm giữ hoàn toàn quyền sinh sát của người khác. Mỗi ngày, một bác sĩ riêng sẽ đến kiểm tra tuyến thể và tình trạng thai nhi của Thanh. Sự hiện diện của cái thai này dường như đã làm thay đổi bản chất của mối quan hệ bao nuôi ban đầu. Lâm Tiêu bắt đầu bị ám ảnh bởi việc "đánh dấu" lại cậu. Dù Thanh đang mang thai, anh vẫn thường xuyên đè cậu ra giường, không phải để làm chuyện ấy, mà là để cắn sâu vào sau gáy cậu, để tin tức tố mùi gỗ đàn hương đen thấm đẫm vào dòng máu của cậu, che lấp đi chút mùi hương Omega mỏng manh còn sót lại.

Sự "quan tâm" này của Lâm Tiêu khiến Thanh cảm thấy nghẹt thở. Cậu bị cấm sử dụng điện thoại, không được xem tivi trừ những chương trình giáo dục thai nhi, và tuyệt đối không được bước chân ra khỏi khu vườn của biệt thự. Mỗi lần Thanh đứng bên cửa sổ nhìn về hướng thành phố, nơi mẹ và em gái đang ở đó, Lâm Tiêu sẽ từ phía sau ôm lấy cậu, vùi mặt vào hõm cổ cậu và thì thầm những lời cảnh cáo: "Đừng nhìn về phía đó. Ở đây không tốt sao? Anh cho em tất cả, tiền bạc, sự bảo vệ, và cả vị trí cha của con anh. Em còn muốn gì nữa?". Thanh muốn nói rằng cậu muốn tự do, muốn được thở, nhưng cậu biết lời nói đó chỉ khiến Lâm Tiêu phát điên hơn.

Cao trào của sự áp đặt diễn ra vào một buổi chiều khi Thanh lén lút xin một người làm trong nhà cho mình mượn điện thoại để gọi cho em gái. Cậu chỉ muốn nghe giọng nói của người thân để biết họ vẫn ổn. Nhưng khi cậu vừa kịp nhấn số, Lâm Tiêu đã xuất hiện như một bóng ma ở cửa. Anh bước tới, giật lấy chiếc điện thoại và bóp nát nó ngay trước mặt Thanh. Cơn giận dữ của một Alpha bị phản bội bùng nổ, anh đẩy Thanh xuống ghế sofa, đôi mắt đỏ rực: "Em vẫn còn ý định liên lạc với bên ngoài để bỏ trốn? Em vẫn chưa chịu hiểu rằng ngoài anh ra, em không còn ai khác sao?".

Thanh run rẩy, cậu cố gắng bảo vệ bụng mình: "Tôi chỉ muốn biết em gái tôi thế nào thôi... Làm ơn... tôi đã ký hợp đồng, tôi đã ở đây, tại sao anh vẫn đối xử với tôi như tội phạm?". Lâm Tiêu cười lạnh, anh cúi xuống, hôn lên những giọt nước mắt của cậu nhưng hành động đó lại đầy sự trừng phạt. "Vì em không biết ngoan. Nếu em thực sự đặt tâm trí vào anh và con, em sẽ không cần đến bất kỳ ai khác." Để trừng phạt cho sự "phản kháng" này, Lâm Tiêu đã ra lệnh sa thải toàn bộ người làm cũ và thay bằng những robot thông minh hoặc những kẻ trung thành tuyệt đối, những người sẽ không bao giờ nhìn thấy sự tồn tại của Thanh như một con người, mà chỉ như một vật chủ đang mang thai cần được bảo dưỡng.

Đêm đó, Lâm Tiêu ôm Thanh ngủ trong vòng tay chặt đến mức khiến cậu thấy đau. Trong giấc mơ, Thanh thấy mình đang chạy trốn trên một cánh đồng rộng lớn, nhưng mỗi khi cậu sắp chạm đến ánh sáng, một bàn tay khổng lồ lại kéo cậu về bóng tối. Cậu giật mình tỉnh dậy, thấy Lâm Tiêu vẫn đang nhìn mình chằm chằm trong bóng tối. "Anh không ngủ sao?" – Thanh thều thào. Lâm Tiêu hôn nhẹ lên trán cậu, giọng nói trầm khàn đầy chiếm hữu: "Anh sợ khi anh nhắm mắt, em sẽ lại tìm cách biến mất. Bé con, cả đời này, em đừng hòng thoát khỏi anh." Thanh nhắm mắt lại, nước mắt lặng lẽ rơi. Chiếc lồng vàng này không chỉ nhốt thể xác cậu, mà dường như đang dần gặm nhấm cả linh hồn cậu, biến cậu thành một bóng ma vật vờ trong sự nuông chiều tàn nhẫn của Lâm Tiêu.