Thời gian bên trong biệt thự ngoại ô dường như ngừng trôi, chỉ có sự chiếm hữu của Lâm Tiêu là ngày một lớn dần theo sự phát triển của thai nhi trong bụng Thanh. Mỗi buổi sáng, khi sương mù còn chưa kịp tan trên những tán lá thông, Lâm Tiêu đã thức dậy, nhưng anh không rời giường ngay. Anh sẽ nằm đó, một tay gối đầu, một tay chậm rãi xoa nhẹ lên vùng bụng hơi nhô cao của Thanh qua lớp áo lụa mỏng. Đây là khoảnh khắc mà Lâm Tiêu cảm thấy mình thực sự nắm giữ được linh hồn của người này. Anh thích cái cách Thanh run rẩy dưới sự chạm vào của mình, thích cách hơi thở của cậu trở nên dồn dập khi mùi tin tức tố gỗ đàn hương của anh bao phủ lấy cậu. Đó không còn là sự bao nuôi đơn thuần, mà là một cuộc xâm lược tâm lý toàn diện.
Tuy nhiên, sự yên bình giả tạo này sớm bị phá vỡ bởi một tác nhân từ thế giới bên ngoài. Một buổi chiều, khi Lâm Tiêu đang giám sát Thanh ăn súp tổ yến, quản gia vội vã chạy vào, gương mặt lộ rõ vẻ hoảng hốt. Phía sau ông, một người đàn ông trung niên với phong thái uy nghiêm, sắc lạnh bước vào mà không cần sự cho phép của bất kỳ ai. Đó là Lâm Chấn — cha của Lâm Tiêu, người đã xây dựng nên đế chế Lâm Thị bằng đôi tay sắt và một trái tim không có chỗ cho sự yếu mềm. Ông là một Alpha lão luyện, người đã gieo rắc vào đầu Lâm Tiêu tư tưởng bài xích Omega từ khi anh còn nhỏ. Sự xuất hiện của ông như một luồng điện cực mạnh làm rung chuyển cả không gian tĩnh lặng của biệt thự.
Lâm Chấn không nhìn con trai mình, ánh mắt sắc như dao cau của ông găm thẳng vào Thanh — người đang co rúm lại trên ghế sofa. "Hóa ra những lời đồn thổi là thật." — Giọng ông trầm thấp nhưng đầy uy lực — "Con trai ta lại vì một thứ sinh vật hạ đẳng, một Omega khiếm khuyết mà bỏ bê việc điều hành tập đoàn hơn một tháng nay? Lâm Tiêu, con có biết mình đang làm trò cười cho giới thượng lưu không?". Thanh cảm thấy nghẹt thở dưới áp lực tin tức tố của một Alpha tiền bối, cậu cúi gầm mặt, đôi tay theo bản năng ôm chặt lấy bụng mình. Cậu nhận ra rằng, dù Lâm Tiêu có đáng sợ đến đâu, thì thế giới mà anh ta xuất thân còn tàn nhẫn và kinh khủng hơn gấp bội.
Lâm Tiêu đứng dậy, chắn trước mặt Thanh, che khuất tầm nhìn của cha mình. Tin tức tố của anh bùng nổ để đối kháng lại, tạo nên một sự xung đột vô hình giữa hai thế hệ Alpha đỉnh cao. "Đây là chuyện riêng của con. Con đã nói rồi, con không bỏ bê công việc, con vẫn điều hành từ xa." — Lâm Tiêu gằn giọng, sự phản kháng này khiến Lâm Chấn nhướn mày ngạc nhiên. Ông chưa bao giờ thấy con trai mình mất bình tĩnh vì một ai đó, đặc biệt là vì một "món đồ chơi". Ánh mắt Lâm Chấn lại dời về phía bụng của Thanh, đôi mắt già đời nheo lại đầy nghi hoặc. "Mang thai? Với một kẻ như thế này?".
Cái gật đầu lạnh lùng của Lâm Tiêu như một lời xác nhận đầy thách thức. Lâm Chấn bật cười khẩy, một nụ cười không có chút hơi ấm: "Con nghĩ con đang làm gì? Một đứa trẻ sinh ra từ một Omega khiếm khuyết sẽ chỉ là một vết nhơ của dòng họ Lâm. Con định để một kẻ không có danh phận, không có huyết thống cao quý này làm mẹ của người thừa kế sao?". Ông bước tới, định đẩy Lâm Tiêu ra để nhìn rõ hơn kẻ đã mê hoặc con trai mình, nhưng Lâm Tiêu không nhường bước. "Đứa trẻ này là của con. Huyết thống của nó mạnh hơn bất cứ ai ông từng biết. Và Thanh... cậu ấy sẽ ở đây, dưới sự bảo hộ của con. Không ai, kể cả cha, được phép chạm vào cậu ấy."
Sự căng thẳng giữa hai cha con lên đến đỉnh điểm. Thanh ngồi đó, cảm thấy mình như một món hàng bị mang ra tranh chấp, một sinh mạng nhỏ bé tội nghiệp đang bị những kẻ quyền lực định đoạt giá trị. Lâm Chấn nhìn sâu vào mắt con trai, nhận ra sự điên cuồng và chiếm hữu đã vượt qua tầm kiểm soát của lý trí. Ông không tiếp tục tranh cãi, chỉ để lại một lời cảnh cáo lạnh lùng trước khi rời đi: "Dòng máu Lâm gia không bao giờ chấp nhận sự lai tạp. Nếu đứa trẻ đó sinh ra là một phế vật, chính tay ta sẽ dọn dẹp nó. Và cậu trai kia, con nên cầu nguyện cho sự an toàn của nó đi." Cánh cửa biệt thự đóng sầm lại, để lại một bầu không khí đặc quánh sự lo âu.
Lâm Tiêu quay lại, thấy Thanh đang khóc không thành tiếng, cả người run cầm cập. Anh không an ủi bằng những lời dịu dàng, thay vào đó, anh thô bạo kéo cậu vào lòng, bóp chặt lấy cằm cậu bắt phải đối mặt với mình. "Em nghe thấy rồi chứ? Nếu em không ngoan, nếu em không sinh cho anh một đứa con khỏe mạnh, cả thế giới này sẽ nuốt chửng em." — Anh hôn lên những giọt nước mắt của cậu, một nụ hôn đầy cay đắng và sự chiếm đoạt — "Nhưng đừng sợ. Chỉ cần em ở trong tầm mắt của anh, không ai có thể làm hại em. Kể cả cha anh cũng không thể." Thanh nhắm mắt lại, trong lòng dâng lên một nỗi tuyệt vọng cùng cực. Cậu nhận ra mình không chỉ bị nhốt trong một chiếc lồng vàng, mà còn bị cuốn vào một cuộc chiến quyền lực đẫm máu mà ở đó, cậu và đứa con chỉ là những quân cờ.
Đêm đó, Lâm Tiêu không làm việc. Anh ôm chặt Thanh từ phía sau, cả đêm không ngủ, tin tức tố mùi gỗ đàn hương đen bao bọc lấy cậu như một lớp kén bảo vệ nhưng cũng đầy tính giam cầm. Thanh cảm nhận được nhịp tim đập mạnh của Lâm Tiêu áp vào lưng mình, một nhịp tim đầy sự bất an và cố chấp. Cậu đưa tay chạm vào vùng bụng, thầm cầu nguyện cho đứa trẻ trong bụng có đủ sức mạnh để vượt qua những cơn sóng gió sắp tới. Cậu không còn là một Omega tự do nữa, cậu là một con tin của tình yêu và thù hận, là kẻ đang phải đánh cược cả sinh mạng mình để đổi lấy một tia hy vọng mong manh cho gia đình và cho chính đứa con tội nghiệp này.