Cả thành phố như chấn động bởi một thông cáo báo chí chính thức được phát đi từ Tập đoàn Lâm Thị vào lúc rạng sáng. Lâm Tiêu – vị tổng tài chưa bao giờ nể mặt bất kỳ ai, kẻ từng tuyên bố ghét bỏ sự ràng buộc của Omega – nay lại công khai thừa nhận sự tồn tại của một người bạn đời và thông báo về một lễ đính hôn sắp tới. Tuy nhiên, thông tin về danh tính của vị "Phu nhân Lâm gia" tương lai lại bị phong tỏa một cách tuyệt đối, chỉ có những lời đồn đại về một kẻ bí ẩn đã mang trong mình dòng máu của họ Lâm. Tin tức này như một cái tát vào mặt giới thượng lưu, đặc biệt là Tạ gia, nơi Tạ Vũ đang phát điên vì sự sỉ nhục công khai này. Sự kiêu ngạo của một Omega cấp cao không cho phép anh ta thua cuộc trước một kẻ mà anh ta cho là "vật phẩm rẻ tiền".
Tại biệt thự ngoại ô, Thanh ngồi trước chiếc gương lớn, nhìn những người thợ trang điểm và stylist hàng đầu đang vây quanh mình. Lâm Tiêu đứng phía sau, đôi tay to lớn đặt lên vai cậu, ánh mắt đầy vẻ tự mãn khi nhìn thấy hình ảnh Thanh trong bộ lễ phục trắng tinh khôi, được cắt may tinh xảo để vừa vặn che đi vòng bụng đã bắt đầu nhô rõ. "Em thấy không? Cả thế giới này sẽ phải quỳ dưới chân em." — Lâm Tiêu thì thầm, nụ hôn của anh rơi xuống vành tai lạnh ngắt của Thanh. Nhưng Thanh không cảm thấy vinh quang. Cậu nhìn vào gương và chỉ thấy một con búp bê lộng lẫy đang được chủ nhân của nó trưng bày trước công chúng để thỏa mãn dục vọng độc chiếm. Cậu biết, danh phận này không phải là sự tôn trọng, mà là một lớp xiềng xích bằng vàng ròng nặng nề hơn bao giờ hết.
Sự trả thù của Tạ gia đến nhanh hơn dự kiến. Không thể trực tiếp tấn công Lâm Tiêu, họ nhắm vào điểm yếu duy nhất của anh: sự an toàn của Thanh và gia đình cậu. Một cuộc tấn công truyền thông bẩn thỉu bắt đầu nổ ra, những hình ảnh Thanh làm việc tại quán bar, những thông tin về gia cảnh nghèo khó và việc cậu là một "Omega khiếm khuyết" bị phát tán một cách có hệ thống. Cư dân mạng bắt đầu dùng những lời lẽ cay độc để nhắm vào Thanh, gọi cậu là kẻ "trèo cao", là "kẻ lừa đảo dùng cái thai để tống tiền". Lâm Tiêu điên cuồng dùng quyền lực để xóa bỏ các bài viết, nhưng sự tò mò và ác ý của dư luận là thứ không dễ gì dập tắt. Anh giận dữ đập vỡ chiếc máy tính trong phòng làm việc, tin tức tố mùi gỗ đàn hương đen bốc lên nồng nặc sự sát khí.
Đỉnh điểm của sự việc là khi mẹ của Thanh, người đang được chăm sóc tại khu điều dưỡng cao cấp, bị những kẻ nặc danh gửi đến những xấp ảnh chụp cảnh Thanh bị nhục mạ tại buổi tiệc thượng lưu trước đó. Bà vốn dĩ đã yếu ớt, nay khi đọc được những lời lăng mạ con trai mình trên mạng xã hội, bà đã rơi vào tình trạng đột quỵ vì quá uất ức. Thanh nhận được tin báo từ bệnh viện, cậu như phát điên, chạy nhào ra phía cổng biệt thự nhưng ngay lập tức bị các vệ sĩ chặn lại. "Cho tôi đi! Mẹ tôi đang gặp nguy hiểm! Lâm Tiêu, tôi van xin anh, cho tôi đi gặp mẹ!" — Thanh gào thét, nước mắt giàn giụa, đôi tay gầy gò đập mạnh vào cánh cửa sắt lạnh lẽo.
Lâm Tiêu sải bước tới, bế thốc cậu lên giữa sự chứng kiến của đám người làm. Anh ném cậu xuống chiếc giường lớn, dùng cơ thể mình áp chế hoàn toàn sự phản kháng của cậu. "Em định đi đâu trong tình trạng này? Em định để bọn báo chí ngoài kia xé xác em ra sao?" — Lâm Tiêu gầm lên, đôi mắt đỏ rực sự chiếm hữu — "Mẹ em đã có bác sĩ giỏi nhất. Em ở đây, trong cái lồng này cho anh! Không có sự cho phép của anh, ngay cả cái chết em cũng không được phép chọn!". Sự tàn nhẫn của anh lúc này lại được che đậy dưới lớp vỏ bọc bảo vệ. Anh không muốn cậu rời đi, vì anh sợ nếu cậu nhìn thấy sự khắc nghiệt ngoài kia, cậu sẽ càng muốn thoát khỏi anh hơn.
Trong khi đó, Tạ Vũ đã tìm cách liên lạc được với một người làm cũ trong biệt thự, người đã bị sa thải nhưng vẫn còn giữ mã khóa dự phòng của một lối đi bí mật dùng cho nhân viên bảo trì. Một kế hoạch tàn độc được vạch ra: họ sẽ không bắt cóc Thanh, mà sẽ lén lút đưa vào thực phẩm của cậu một loại dược liệu có khả năng gây kích thích tuyến thể Omega, khiến cậu rơi vào trạng thái phát tình cưỡng chế. Đối với một Omega khiếm khuyết đang mang thai, việc phát tình đột ngột sẽ là một thảm họa, nó có thể gây ra cơn co thắt tử cung dữ dội dẫn đến sảy thai ngay lập tức. Tạ Vũ muốn Lâm Tiêu tận mắt chứng kiến "món đồ chơi" của mình bị hủy hoại từ bên trong.
Tối hôm đó, Thanh ngồi trong phòng tối, không chịu ăn uống, lòng đau như cắt khi nghĩ về người mẹ đang hôn mê. Cậu cảm thấy cơ thể mình bắt đầu có những biểu hiện lạ. Một luồng nhiệt nóng rực từ gáy lan tỏa khắp toàn thân, hơi thở trở nên dồn dập và một mùi hương ngọt lịm đến kỳ quái bắt đầu phát ra từ tuyến thể vốn đã im lìm từ lâu của cậu. Đứa trẻ trong bụng bắt đầu đạp mạnh một cách bất thường, khiến Thanh đau đớn gập người lại. Cậu hổn hển gọi tên Lâm Tiêu trong vô thức, nhưng âm thanh phát ra lại mang theo sự quyến rũ chết người của một Omega đang khao khát Alpha. Lâm Tiêu bước vào phòng, ngửi thấy mùi hương lạ, đồng tử anh co rụt lại. Anh nhận ra có điều gì đó không ổn, nhưng bản năng Alpha bị kích thích mạnh mẽ đang dần lấn át lý trí của anh.
Lâm Tiêu lao đến ôm lấy Thanh, nhưng khi chạm vào làn da nóng bỏng của cậu, anh nghe thấy tiếng rên rỉ đầy đau đớn thay vì sự thỏa mãn. Thanh bám chặt lấy áo anh, móng tay cào rách cả lớp vải: "Đau... Lâm Tiêu... bụng tôi đau quá... cứu con...". Lâm Tiêu chợt tỉnh táo khi nhìn thấy những giọt mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán Thanh. Anh nhận ra đây không phải là kỳ phát tình bình thường, mà là một sự mưu hại thâm độc. Anh gầm lên gọi bác sĩ, trong khi tay vẫn ôm chặt lấy cơ thể đang co giật của Thanh. Chiếc lồng vàng sang trọng lúc này trở thành một chiến trường đẫm máu, nơi Lâm Tiêu phải đối mặt với nỗi sợ hãi lớn nhất đời mình: sự biến mất của mầm sống duy nhất kết nối anh với người duy nhất mà anh yêu sâu sắc.