Căn phòng ngủ chính của biệt thự vốn là nơi ẩn náu xa hoa, nay lại nồng nặc mùi thuốc sát trùng hòa quyện với mùi tin tức tố Omega ngọt lịm đến mức phát nồng—một dấu hiệu đáng sợ của việc kích phát tuyến thể quá mức. Thanh nằm giữa những tấm drap giường trắng muốt, cơ thể co giật từng hồi, đôi mắt trợn ngược trắng dã. Loại dược liệu mà Tạ Vũ sai người hạ độc không chỉ nhắm vào thai nhi, mà nó đang đốt cháy tuyến thể khiếm khuyết của cậu, buộc một cơ thể vốn không hoàn thiện phải giải phóng pheromone như một Omega cấp cao nhất. Những cơn co thắt tử cung đến dồn dập, Thanh đau đớn đến mức không còn sức để hét, chỉ có những tiếng rên rỉ đứt quãng như tiếng con thú nhỏ bị dẫm nát.
Lâm Tiêu quỳ bên cạnh giường, đôi bàn tay to lớn của anh siết chặt lấy tay Thanh, nhưng cơ thể cậu lại nóng như một hòn than rực lửa. Đội ngũ bác sĩ riêng được huy động khẩn cấp đang làm việc hết công suất, các máy móc đo nhịp tim phát ra những tiếng "bíp" dồn dập khiến không khí càng thêm căng thẳng. "Bằng mọi giá phải giữ lại cả hai! Nếu có chuyện gì, tất cả các người đều phải chôn cùng họ!" — Lâm Tiêu gầm lên, giọng nói khàn đặc vì sự sợ hãi tột độ. Tin tức tố mùi gỗ đàn hương đen của anh bùng nổ, không còn sự dịu dàng nào nữa, nó cuộn trào như một cơn bão đen tối, cố gắng áp chế và xoa dịu mùi hương Omega đang loạn lạc kia.
Sau bốn tiếng đồng hồ căng thẳng, khi bình minh bắt đầu ló rạng qua màn sương mù ngoại ô, tình trạng của Thanh mới tạm thời ổn định nhờ loại thuốc ức chế đặc chế được chuyển đến bằng trực thăng. Tuy nhiên, cái thai đã bị chấn động mạnh, Thanh rơi vào trạng thái hôn mê sâu vì kiệt sức hoàn toàn. Vị bác sĩ trưởng khoa mồ hôi đầm đìa, run rẩy báo cáo: "Lâm tổng, chúng tôi đã giữ được thai nhi, nhưng tuyến thể của cậu ấy đã bị tổn thương không thể phục hồi. Từ nay về sau, cậu ấy sẽ trở nên cực kỳ nhạy cảm với tin tức tố của Alpha, nếu không có sự vỗ về liên tục từ người đánh dấu, cậu ấy sẽ chết vì suy kiệt tâm lý."
Lâm Tiêu đứng lặng người nhìn Thanh. Sự bảo vệ mà anh tự hào, cái lồng vàng mà anh dày công xây dựng, hóa ra vẫn để lọt những kẽ hở cho kẻ thù ra tay. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy anh. Đó là sự im lặng trước khi một cơn đại địa chấn ập đến. Anh chầm chậm cúi xuống, hôn lên trán Thanh một nụ hôn lạnh lẽo, rồi xoay người bước ra khỏi phòng. Ánh mắt anh lúc này không còn một tia nhân tính nào, chỉ có một màu đen sâu thẳm của sự hủy diệt. Anh gọi trợ lý bằng một giọng nói bình thản đến rợn người: "Chuẩn bị xe. Đến Tạ gia. Mang theo danh sách toàn bộ các cổ đông và đối tác của họ. Hôm nay, tôi muốn Tạ gia biến mất hoàn toàn khỏi bản đồ kinh tế của đất nước này."
Tại dinh thự Tạ gia, Tạ Vũ vẫn đang ngồi ung dung thưởng thức trà chiều, tin rằng kế hoạch của mình đã thành công. Nhưng sự ung dung đó nhanh chóng biến thành nỗi kinh hoàng khi hàng loạt xe đen của Lâm gia đâm sầm qua cánh cổng sắt, hàng chục vệ sĩ vũ trang tràn vào khống chế toàn bộ người làm. Lâm Tiêu bước vào sảnh chính, mỗi bước chân của anh như giẫm lên linh hồn của những kẻ có mặt. Cha của Tạ Vũ, một Alpha lão làng, vội vã chạy ra định lên tiếng nhưng đã bị Lâm Tiêu ném thẳng một tập hồ sơ vào mặt. "Trong vòng hai tiếng nữa, toàn bộ cổ phiếu của Tạ gia sẽ về con số không. Mọi dự án bất động sản sẽ bị niêm phong vì vi phạm pháp luật mà tôi đã thu thập đủ bằng chứng suốt hai năm qua. Và đây..." — Lâm Tiêu vẫy tay, một vệ sĩ ném ra một kẻ đang run rẩy — "Kẻ mà Tạ Vũ đã mua chuộc để hạ độc người của tôi."
Tạ Vũ tái mặt, ly trà trên tay rơi xuống sàn vỡ tan tành. "Anh... Lâm Tiêu, anh không thể làm thế! Chúng ta là thanh mai trúc mã, gia đình em..." Lâm Tiêu tiến lại gần, bóp chặt cổ Tạ Vũ, nhấc bổng anh ta lên khỏi mặt đất. Tin tức tố áp chế của một Alpha đỉnh cao trong cơn cuồng nộ khiến Tạ Vũ nghẹt thở, pheromone Omega xinh đẹp của anh ta lúc này trở nên thối rữa và kinh tởm trước sự sát khí của Lâm Tiêu. "Thanh mai trúc mã? Trong mắt tôi, em chỉ là một đống rác rưởi. Em dám động vào mẹ con cậu ấy, thì em phải trả giá bằng cả cuộc đời của mình và danh dự của gia tộc em." — Lâm Tiêu ném mạnh Tạ Vũ xuống sàn — "Tôi sẽ không giết em. Chết là quá dễ dàng. Tôi sẽ khiến em trở thành một Omega vô chủ, bị ném vào khu ổ chuột nghèo nàn nhất, để em nếm trải cảm giác mà Thanh đã từng trải qua."
Cuộc thanh trừng diễn ra tàn khốc và chóng vánh. Chỉ trong một đêm, Tạ gia sụp đổ hoàn toàn. Lâm Chấn—cha của Lâm Tiêu—định đứng ra can thiệp nhưng khi nhìn thấy sự điên cuồng trong mắt con trai mình, ông đã phải chùn bước. Ông nhận ra rằng Lâm Tiêu không còn là quân cờ mà ông có thể điều khiển, anh đã thực sự trở thành một bạo quân vì kẻ mà ông gọi là "phế vật" kia. Lâm Tiêu trở về biệt thự khi quần áo vẫn còn vương mùi máu và sự lạnh lẽo của cuộc tàn sát. Anh không tắm rửa, lao ngay vào phòng ngủ của Thanh, ôm chặt lấy cậu vào lòng.
Thanh lúc này vừa tỉnh dậy, cơ thể yếu ớt không còn chút sức lực nào. Cậu ngửi thấy mùi máu trên người Lâm Tiêu, nhìn thấy đôi mắt đỏ rực của anh, cậu không cảm thấy an tâm mà chỉ thấy một nỗi sợ hãi bao trùm. Cậu biết, người đàn ông này vì cậu mà có thể hủy diệt cả thế giới, nhưng cũng vì cậu mà có thể trở thành ác quỷ đáng sợ nhất. Lâm Tiêu vùi đầu vào cổ Thanh, hít hà mùi hương Omega đã yếu đi rất nhiều của cậu, thì thầm bằng giọng khàn đặc: "Bé con, anh đã dọn sạch rác rưởi cho em rồi. Từ nay về sau, sẽ không còn ai làm hại được em nữa. Em chỉ cần ở đây, trong vòng tay anh, sinh con cho anh... cho dù em có hận anh, em cũng phải ở lại." Thanh nhắm mắt lại, giọt nước mắt lăn dài. Sự cứu rỗi của Lâm Tiêu luôn đi kèm với sự hủy diệt, và cậu, chính là tâm điểm của cơn bão tàn khốc đó.