Mưa rơi từ chiều, dai dẳng như thể thành phố này đã quên cách khô ráo. Dòng sông ven khu cảng cuộn lên những vòng nước đen ngòm, phản chiếu ánh đèn vàng vọt méo mó. Không một ai để ý đến tiếng còi hú đầu tiên, cho đến khi những dải băng vàng được kéo căng, cắt ngang lối đi bộ sát bờ sông.
Thi thể nằm nghiêng, nửa thân dưới ngập trong nước. Áo khoác sẫm màu dính chặt vào da thịt lạnh ngắt, mái tóc ướt bết che gần hết khuôn mặt. Không có vết máu loang lổ, không dấu hiệu vật lộn. Cái chết diễn ra quá gọn gàng, quá yên tĩnh – như thể người này đã tự nguyện nằm xuống đó.
Quân đứng cách hiện trường vài bước, tay đút túi áo mưa, mắt nheo lại. Anh đã làm cảnh sát mười lăm năm, nhưng vẫn ghét cảm giác này – cảm giác một vụ án ngay từ đầu đã không chịu mở lời.
“Không giấy tờ. Không điện thoại. Không ví.” Một cảnh sát trẻ báo cáo, giọng lẫn trong tiếng mưa.
Quân gật đầu, ánh mắt lướt qua cổ tay nạn nhân. “Đồng hồ đâu?”
“Không có.”
Pháp y cúi xuống, cẩn thận vén cổ áo. “Không có dấu vết siết cổ. Tim ngừng đột ngột. Khả năng cao là bị tiêm.”
“Tiêm gì?”
“Chưa rõ. Nhưng rất chính xác. Người làm việc này biết rõ mình đang làm gì.”
Quân khẽ thở ra. Chính xác. Từ đó bật lên trong đầu anh một cái tên mà anh đã cố quên suốt nhiều năm.
Ở phía bên kia dải băng, một người đàn ông đứng im dưới mưa. Anh không mặc áo mưa, cũng không che đầu. Ánh đèn xe cảnh sát hắt lên gương mặt gầy, sắc lạnh. Lâm đến từ lúc nào không ai biết.
Quân quay lại, ánh mắt chạm phải anh, sững đi trong nửa giây.
“Cậu đến làm gì?”
Lâm không trả lời ngay. Ánh nhìn của anh dán chặt vào thi thể, như thể đang đọc một dòng chữ vô hình.
“Cách đặt xác,” anh nói chậm rãi, “và việc không để lại bất cứ thứ gì… giống hệt.”
Quân im lặng.
“Vụ năm đó đã đóng rồi,” anh nói.
“Đóng hồ sơ không có nghĩa là nó đã kết thúc.” Lâm đáp, giọng khàn đi vì mưa và ký ức.
Gió thổi mạnh, mang theo mùi bùn sông tanh nồng. Trong khoảnh khắc, Lâm thấy lại hình ảnh cũ: một căn phòng lạnh, một thi thể khác, và chữ ký của anh dưới một bản kết luận mà anh chưa từng tin tưởng.
“Cậu không còn trong ngành.” Quân nói nhỏ hơn.
“Nhưng kẻ giết người thì vẫn còn ngoài kia.”
Ở xa xa, một cô gái đứng nép dưới mái hiên quán cà phê đóng cửa. Máy ảnh giấu trong áo khoác, đôi mắt không rời khỏi hiện trường. An đã theo mùi của những điều bị che giấu suốt nhiều năm làm nghề. Và trực giác của cô mách bảo: cái xác vô danh này chỉ là sự khởi đầu.
Khi mưa nặng hạt hơn, không ai nhận ra một chi tiết nhỏ: trên cổ tay trái của nạn nhân, dưới làn da tái nhợt, có một vết chích cực mờ – như một dấu chấm, đủ nhỏ để bị bỏ qua, đủ rõ để kẻ gây ra nó biết rằng mình đã để lại một lời nhắn.
Một dấu vết.
Và bóng tối bắt đầu lên tiếng.