MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDẤU VẾT SAU BÓNG TỐIChương 2: DẤU HIỆU QUEN THUỘC

DẤU VẾT SAU BÓNG TỐI

Chương 2: DẤU HIỆU QUEN THUỘC

641 từ · ~4 phút đọc

Mưa đã ngớt khi thi thể được đưa lên xe, nhưng mặt sông vẫn gợn những vòng nước lặng lẽ như chưa từng xảy ra chuyện gì. Lâm đứng lại sau cùng. Đến lúc hiện trường dọn dẹp xong, anh vẫn chưa rời đi.

Anh cúi xuống sát mép nước, nơi nạn nhân từng nằm. Dưới ánh đèn pin, bùn sông lấp lánh như chứa đựng vô số mảnh ký ức vụn vỡ. Không có dấu chân lộn xộn. Không có dấu kéo lê. Hung thủ đã đưa nạn nhân đến đây khi người đó vẫn còn tỉnh táo — hoặc ít nhất là còn đủ khả năng bước đi.

“Cậu nhìn ra gì?”

Giọng Quân vang lên sau lưng.

Lâm đứng thẳng dậy. “Không phải hiện trường gây án. Đây chỉ là nơi kết thúc.”

Quân nhíu mày. “Cậu chắc?”

“Quá sạch. Người chết không giãy giụa. Không có phản xạ hoảng loạn.” Lâm dừng lại một nhịp. “Giống vụ ở kho lạnh năm đó.”

Quân im lặng. Anh nhớ. Làm sao quên được.

Vụ án năm năm trước, một nhân viên bốc xếp chết trong kho đông lạnh ngoại ô. Nguyên nhân được kết luận là sốc tim do dùng chất kích thích. Hồ sơ đóng lại chỉ sau hai tuần. Nhưng Lâm, khi ấy còn là điều tra viên chính, chưa bao giờ tin vào bản kết luận đó.

“Cậu từng nói hung thủ rất kiên nhẫn,” Quân nói chậm rãi.

“Và rất hiểu con người.” Lâm đáp.

Họ quay về trụ sở khi trời gần sáng. Mùi cà phê đắng lan khắp hành lang. Trên bàn pháp y, hồ sơ sơ bộ đã được in ra.

Nạn nhân: nam, khoảng ba mươi lăm đến bốn mươi tuổi. Không tiền án, không dữ liệu sinh trắc trong hệ thống. Chất tiêm nghi là một hợp chất gây ngừng tim nhanh, tan hoàn toàn sau vài giờ.

“Không phải loại dễ kiếm,” pháp y nói. “Ít người biết dùng, càng ít người dám dùng.”

Lâm nhìn chằm chằm vào ảnh cổ tay phóng to trên màn hình. Vết chích nhỏ đến mức hoàn hảo. Không bầm. Không rách da.

“Kim tiêm insulin,” anh buột miệng.

Quân quay sang. “Cậu nói gì?”

“Loại kim cực mảnh. Dùng cho người sợ đau. Ai đó đã không muốn nạn nhân cảm thấy mình sắp chết.”

Căn phòng im lặng trong vài giây.

Ở tầng dưới, An ngồi trước chiếc laptop, tay gõ nhanh. Cô đã lẻn vào trụ sở với danh nghĩa quen thuộc: phóng viên theo dõi án mạng. Nhưng thứ cô tìm không nằm trong thông cáo báo chí.

Cô mở một cơ sở dữ liệu cũ, gõ từ khóa: kho lạnh – tử vong – 5 năm trước.

Một bài báo ngắn hiện ra. Không ảnh hiện trường. Không tên điều tra viên. Chỉ vài dòng lạnh lùng.

An cau mày. Cô cảm nhận rõ một khoảng trống bị cố tình tạo ra.

Khi cô ngẩng lên, Lâm đang đứng ở cuối hành lang. Ánh đèn huỳnh quang khiến gương mặt anh trông mệt mỏi hơn tuổi thật.

“Anh cũng nghĩ hai vụ có liên quan?” An hỏi thẳng.

Lâm nhìn cô, hơi bất ngờ. “Cô là ai?”

“An. Tôi viết về những vụ án không chịu nằm yên.”

Anh nhếch môi. “Vậy thì cô nên tránh vụ này.”

“Những vụ không nên dính vào,” An đáp, “thường là những vụ đáng viết nhất.”

Lâm không trả lời. Anh quay đi, nhưng trong đầu vang lên một chi tiết vừa được pháp y nhắc đến: thời điểm tử vong trùng khớp hoàn hảo với ca trực của một y tá tại bệnh viện trung tâm.

Trùng hợp.

Quá nhiều trùng hợp cho một cái chết ngẫu nhiên.

Bên ngoài, trời bắt đầu sáng. Thành phố tỉnh giấc, không hề hay biết rằng đâu đó, trong một căn phòng không cửa sổ, có kẻ đang gạch thêm một dấu nhỏ vào danh sách của mình.

Và cái tên tiếp theo… đã được chọn.