An luôn tin rằng những câu chuyện quan trọng nhất thường bắt đầu bằng sự khó chịu.
Cô đứng trước tòa nhà bệnh viện trung tâm từ lúc sáu giờ sáng. Ánh nắng yếu ớt phản chiếu lên những ô kính xám, lạnh lẽo như chính những bí mật được giấu sau đó. Trong tay cô là chiếc máy ảnh nhỏ và một cuốn sổ đã sờn gáy – hai thứ đã đưa cô đi qua nhiều vụ việc mà người khác chọn quay lưng.
Bệnh viện không phải nơi dễ xâm nhập, nhưng An biết cách khiến người ta nói chuyện. Một nụ cười đúng lúc, một câu hỏi tưởng như vô hại, và sự kiên nhẫn. Đó là thứ vũ khí của cô.
“Ca trực đêm qua à?” An hỏi một nữ hộ lý khi hai người đứng cạnh máy bán nước.
“Ừ. Mệt lắm.”
“Có chuyện gì bất thường không?”
Cô gái lắc đầu. “Ở đây thì ngày nào chả có chuyện. Nhưng đêm qua yên.”
An ghi chép, nhưng trực giác mách bảo cô rằng câu trả lời đó chưa phải toàn bộ sự thật.
Ở tầng ba, bảng phân công ca trực được treo ngay trước phòng nghỉ nhân viên. An liếc nhanh, ghi nhớ tên một người: Nguyễn Hoài Phong – khoa cấp cứu – ca đêm.
Cái tên ấy không có gì đặc biệt. Chính vì thế nó mới đáng ngờ.
Buổi chiều, An tìm đến kho lưu trữ báo cũ. Mùi giấy ẩm và bụi khiến cô hắt hơi liên tục. Trên màn hình máy tính cũ kỹ, bài báo về cái chết trong kho lạnh năm năm trước hiện ra. Một lần nữa, cái tên điều tra viên bị lược bỏ.
An nheo mắt. Cô ghét những khoảng trống.
Cô gửi một tin nhắn ngắn cho một nguồn tin trong ngành:
“Ai phụ trách vụ kho lạnh 5 năm trước?”
Phải đến gần tối, tin nhắn mới hồi đáp:
“Lâm. Nhưng anh ta đã nghỉ việc.”
An dựa lưng vào ghế. Mảnh ghép bắt đầu khớp lại.
Cô tìm Lâm ở quán cà phê nhỏ gần bến sông. Anh ngồi ở góc khuất, trước mặt là ly cà phê đen đã nguội, ánh mắt dõi ra ngoài cửa kính như thể đang chờ một điều gì đó không đến.
“Tôi biết anh là ai.” An mở lời, không vòng vo.
Lâm không nhìn cô. “Tôi không trả lời phỏng vấn.”
“Tôi không đến để phỏng vấn.” Cô đặt cuốn sổ lên bàn. “Tôi đến để nói rằng vụ kho lạnh năm đó… không phải tai nạn.”
Lâm quay sang, ánh mắt sắc lạnh. “Cô không hiểu mình đang chạm vào cái gì đâu.”
“Anh cũng vậy,” An đáp. “Anh nghĩ mình là người duy nhất chưa buông bỏ sao?”
Một khoảng lặng kéo dài. Tiếng mưa lất phất lại rơi, nhẹ nhưng dai dẳng.
“Có ai đó đang giết người,” An nói tiếp, hạ giọng. “Và họ đang nhắc lại những vụ từng bị chôn vùi. Nếu anh không quay lại, sẽ còn người chết.”
Lâm siết chặt tay. Trong đầu anh hiện lên hình ảnh vết chích mờ trên cổ tay nạn nhân.
“Cô nên dừng lại.”
“Nếu tôi dừng,” An nhìn thẳng vào mắt anh, “thì anh có quay lại không?”
Lâm đứng dậy. “Cô quá phiền phức.”
An mỉm cười. “Tôi thường nghe câu đó.”
Khi Lâm rời đi, An vẫn ngồi lại. Cô không thấy tin nhắn hiện trên điện thoại ngay lập tức.
“Cô đang bị theo dõi.”
Không có số gửi. Không có thêm lời giải thích.
An ngẩng đầu nhìn quanh quán. Qua lớp kính mờ hơi nước, thành phố vẫn chuyển động bình thường. Nhưng lần đầu tiên trong ngày, cô cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng.
Ở một nơi nào đó, có người đã nhận ra cô.
Và sự chú ý ấy… không phải là một điều tốt.