MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDẤU VẾT SAU BÓNG TỐIChương 4: VẾT CẮT HOÀN HẢO

DẤU VẾT SAU BÓNG TỐI

Chương 4: VẾT CẮT HOÀN HẢO

568 từ · ~3 phút đọc

Nhà xác luôn lạnh, kể cả khi bên ngoài trời đã hửng nắng. Lâm đứng trước cửa phòng pháp y, do dự vài giây trước khi đẩy cửa bước vào. Mùi hóa chất quen thuộc lập tức bao trùm, kéo theo những ký ức cũ mà anh tưởng đã bỏ lại phía sau.

Thi thể nằm trên bàn inox, phủ khăn trắng đến ngang cổ. Dưới ánh đèn huỳnh quang, làn da nạn nhân tái nhợt đến mức gần như trong suốt.

“Anh quay lại thật rồi.”

Giọng bác sĩ pháp y Hương vang lên từ phía sau. Bà đã ngoài năm mươi, ánh mắt sắc và bình thản như người đã quen đối diện với cái chết mỗi ngày.

“Chỉ muốn nghe bà nói.” Lâm đáp.

Hương kéo khăn xuống. Trên cổ tay trái của nạn nhân, vết chích nhỏ hiện rõ hơn dưới ánh đèn phóng đại. Không bầm tím. Không sưng tấy.

“Kim cực mảnh,” bà nói. “Gần như không để lại phản ứng mô. Người này chết rất nhanh. Có thể chưa kịp nhận ra điều gì xảy ra.”

“Chất gì?”

“Một hỗn hợp gây rối loạn nhịp tim. Rất hiếm. Thường chỉ dùng trong nghiên cứu y khoa.”

“Có thể mua được không?”

“Không hợp pháp.”

Lâm gật đầu. Câu trả lời ấy không làm anh bất ngờ.

Hương chỉ vào một vết cắt nhỏ gần khuỷu tay. “Cái này mới thú vị.”

“Vết lấy máu?”

“Đúng. Nhưng rất chuẩn. Góc cắt, độ sâu, vị trí tĩnh mạch… hoàn hảo.”

Lâm nhìn kỹ. Vết cắt nhỏ, mảnh, gần như đẹp đẽ theo cách bệnh hoạn.

“Không phải để giết,” Hương nói tiếp. “Mà để kiểm tra. Như một thói quen.”

Không khí trong phòng dày lên.

“Bà đang nói hung thủ cho rằng đây là một… thí nghiệm?”

“Hoặc một nghi thức.”

Lâm nhớ lại vụ kho lạnh năm xưa. Khi ấy, anh cũng từng thấy một vết cắt tương tự. Nhưng chi tiết đó đã bị loại khỏi báo cáo cuối cùng.

“Bà có đưa chi tiết này vào hồ sơ không?” Lâm hỏi.

Hương nhìn anh rất lâu. “Lần này thì có.”

Cánh cửa bật mở. Quân bước vào, vẻ mặt căng thẳng. “Có chuyện rồi.”

“Chuyện gì?”

“Danh tính nạn nhân.”

Quân đặt một tập hồ sơ lên bàn. “Chúng tôi so sánh DNA với dữ liệu bệnh viện. Không trùng khớp với ai.”

Lâm nhíu mày. “Ý cậu là—”

“Người này chưa từng tồn tại trong bất kỳ hồ sơ chính thức nào.”

Một con người không có quá khứ.

Ở bên kia thành phố, An ngồi trước màn hình máy tính, ánh sáng xanh hắt lên gương mặt căng thẳng. Cô vừa nhận được phản hồi từ một nguồn tin cũ.

“Nguyễn Hoài Phong không còn làm ở bệnh viện nữa. Anh ta nghỉ việc hai năm trước. Không lý do.”

An nhìn chằm chằm vào dòng chữ. Người trực ca đêm… đã biến mất.

Điện thoại rung lên. Một tin nhắn mới, vẫn là số lạ.

“Đừng đào sâu hơn. Lần này không có cảnh báo thứ hai.”

An nuốt khan. Cô biết mình đang tiến rất gần đến thứ mà ai đó sẵn sàng giết người để bảo vệ.

Trong nhà xác, Lâm nhìn lại thi thể lần cuối. Vết cắt nhỏ ấy như một chữ ký – tinh tế, kiêu hãnh và đầy thách thức.

Hung thủ không chỉ giết người.

Hắn muốn được nhìn thấy.

Và hắn đủ tự tin để tin rằng, dù để lại dấu vết, cũng không ai có thể chạm tới bóng tối mà hắn đang đứng trong đó.