Hồ sơ đặt trước mặt Lâm mỏng đến khó tin.
Chỉ vài tờ giấy, không ảnh thẻ, không dấu vân tay, không tiền sử y tế. Một con người sống ba mươi mấy năm trên đời, nhưng trong hệ thống, anh ta giống như chưa từng bước qua thế giới này.
“Chúng tôi đã rà tất cả,” Quân nói, giọng thấp. “Căn cước, hộ khẩu, bảo hiểm, dữ liệu bệnh viện, thậm chí cả camera giao thông. Không có.”
Lâm lật từng trang, chậm rãi. Mỗi dòng trống rỗng lại khiến anh khó chịu hơn. Với kinh nghiệm của mình, anh biết: một người không tồn tại chỉ có hai khả năng — hoặc chưa từng được sinh ra hợp pháp, hoặc đã bị ai đó cố tình xóa sạch.
“Cậu nghiêng về khả năng nào?” Lâm hỏi.
Quân không trả lời ngay. Anh đứng dậy, kéo rèm cửa sổ. Bên ngoài, thành phố ồn ào như thường lệ, đối lập hoàn toàn với khoảng lặng trong phòng.
“Khả năng thứ hai,” Quân nói sau cùng. “Và nếu đúng vậy, thì người làm được chuyện này… không tầm thường.”
Lâm nhắm mắt trong giây lát. Trong đầu anh, những mảnh ghép cũ bắt đầu rung lên. Năm năm trước, anh từng nghe một cấp trên nói: “Có những vụ án, sự thật không phải thứ cần được tìm ra.”
Một câu nói đủ để giết chết mọi động lực.
“Camera hiện trường?” Lâm hỏi.
“Bị mù đúng mười hai phút.”
“Lý do?”
“Mất tín hiệu. Báo cáo kỹ thuật.”
Lâm cười nhạt. “Lúc nào cũng là kỹ thuật.”
Ở một góc khác của thành phố, An đang ngồi trong căn phòng thuê chật hẹp, xung quanh là những bản in, ghi chú, và đường nối chằng chịt như mạng nhện. Trên tường, cô dán hai bức ảnh: nạn nhân vô danh và bài báo về vụ kho lạnh năm xưa.
Giữa chúng, cô vẽ một dấu hỏi lớn.
An nhấc điện thoại, gọi cho nguồn tin cũ — một nhân viên hành chính từng làm việc tại bệnh viện.
“Anh còn nhớ Nguyễn Hoài Phong không?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây. “Tôi tưởng cái tên đó đã biến mất rồi.”
“Ý anh là sao?”
“Phong… không phải bác sĩ thật. Hồ sơ của anh ta đến từ một đợt tuyển dụng đặc biệt. Không ai được phép kiểm tra sâu.”
An lạnh sống lưng. “Ai ký duyệt?”
“…Một người mà cô không nên hỏi.”
Cuộc gọi kết thúc đột ngột.
Cùng lúc đó, tại trụ sở, Quân nhận được báo cáo mới. “Chúng tôi tìm thấy một địa chỉ tạm trú,” một cảnh sát nói. “Chung cư cũ ở quận 8. Nhưng nơi đó đã bỏ hoang hai năm.”
Lâm đứng dậy ngay lập tức. “Đi thôi.”
Chung cư nằm nép mình sau dãy nhà cao tầng mới xây, như một phần ký ức bị thành phố cố tình quên lãng. Hành lang tối, mùi ẩm mốc bám vào từng hơi thở. Căn hộ số 402 không khóa cửa.
Bên trong trống trơn. Không giường, không tủ. Chỉ có một chiếc bàn kim loại giữa phòng.
Trên bàn là một phong bì màu nâu.
Lâm mở ra. Bên trong là một tờ giấy duy nhất, viết tay, chữ ngay ngắn đến lạnh người:
“Có những người đáng chết hơn là đáng được nhớ.”
Ở góc dưới tờ giấy, là một ký hiệu nhỏ — một dấu chấm tròn, mực đen.
Lâm nhận ra ngay.
Đó chính là hình ảnh vết chích trên cổ tay nạn nhân.
Hung thủ không chỉ xóa danh tính nạn nhân.
Hắn đang xóa cả ký ức của những người từng im lặng.
Và đây mới chỉ là cái tên đầu tiên.