MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDẤU VẾT SAU BÓNG TỐIChương 6: MANH MỐI TỪ CHIẾC ĐỒNG HỒ

DẤU VẾT SAU BÓNG TỐI

Chương 6: MANH MỐI TỪ CHIẾC ĐỒNG HỒ

605 từ · ~4 phút đọc

Chiếc đồng hồ xuất hiện theo cách không ai mong đợi.

Nó được tìm thấy vào buổi sáng hôm sau, mắc kẹt trong đám lục bình trôi lững lờ sát bờ sông, cách hiện trường ban đầu chưa đầy năm trăm mét. Một công nhân vệ sinh đã vớt nó lên, định mang đi bán phế liệu, trước khi nhận ra mặt kính vỡ và dây da sờn bất thường.

Quân cầm chiếc đồng hồ trong tay, cau mày. “Không phải loại rẻ tiền.”

Lâm gật đầu. “Nhưng cũng không phải đồ phô trương. Người đeo nó không thích gây chú ý.”

Mặt sau đồng hồ có khắc một dòng chữ nhỏ: K.8 – 17:45.

“Ý nghĩa gì?” Quân hỏi.

“Có thể là ký hiệu cá nhân,” Lâm đáp. “Hoặc một lời nhắc.”

Phòng kỹ thuật xác nhận: đồng hồ dừng lại đúng lúc 17 giờ 45 phút, trùng với khoảng thời gian camera khu vực ven sông mất tín hiệu ngày xảy ra án mạng.

“Không phải trùng hợp.” Quân nói chắc.

Lâm nhìn chăm chú vào chiếc đồng hồ. Cảm giác quen thuộc quay lại — thứ cảm giác khiến anh từng mất ngủ suốt nhiều tháng trước khi rời ngành. Hung thủ không chỉ để lại manh mối. Hắn muốn họ tìm thấy nó.

Buổi chiều, An xuất hiện tại trụ sở, không cần giấy mời. Cô đặt lên bàn một bản in.

“Tôi tìm được cái này,” cô nói.

Đó là ảnh chụp từ mạng xã hội cũ, mờ và đã bị xóa gần hết dữ liệu. Trong ảnh, một người đàn ông đeo đúng chiếc đồng hồ đó, đứng trước một tòa nhà cũ kỹ. Góc ảnh lộ ra một tấm biển: Khu nhà K8.

“17:45?” Quân hỏi.

“Giờ tan ca của công nhân ở đó,” An đáp. “Tôi từng viết một bài về khu nhà này. Ba năm trước, một vụ tai nạn lao động chết người… và vụ việc chìm xuồng.”

Lâm siết chặt tay. Ký hiệu K.8 trên đồng hồ không còn mơ hồ nữa.

Khu nhà K8 nằm ở ngoại ô, sát bãi rác cũ. Khi họ đến nơi, trời đã sập tối. Dãy nhà bê tông xám xịt, cửa sổ vỡ loang lổ, gió thổi qua hành lang phát ra những tiếng rít khô khốc.

“Không có người ở từ lâu,” Quân nói.

“Không hẳn,” Lâm đáp, chỉ vào dấu giày mới in trên lớp bụi.

Tầng trệt, họ tìm thấy một căn phòng khóa trái. Cánh cửa kim loại có vết cạy còn mới. Bên trong, ánh đèn pin quét qua những thùng hồ sơ cũ xếp chồng lên nhau.

An mở một thùng, rút ra một tập giấy đã ố vàng. “Danh sách công nhân,” cô nói khẽ. “Những người có mặt hôm xảy ra tai nạn.”

Lâm lật nhanh. Một cái tên khiến anh dừng lại: Nguyễn Văn Hạo – tử vong – nguyên nhân: tai nạn lao động.

Bên cạnh, có một ghi chú bằng bút đỏ: “Hồ sơ chỉnh sửa – theo chỉ đạo.”

Không khí trong phòng đặc quánh.

“Người chết ven sông,” Quân nói chậm rãi, “có thể là một trong những người ký vào báo cáo này.”

“Hoặc là người bị ép im lặng,” An thêm vào.

Đột nhiên, một tiếng động vang lên từ hành lang. Tiếng bước chân. Không chậm, không vội — đủ để cho thấy kẻ đó không hề sợ bị phát hiện.

Lâm ra hiệu tắt đèn pin.

Trong bóng tối, tim anh đập mạnh. Anh biết cảm giác này. Cảm giác khi mình không còn là thợ săn, mà đã trở thành con mồi.

Một giọng nói trầm, bình thản vang lên ngoài cửa:

“Các anh đến muộn rồi.”

Cánh cửa rung nhẹ.

Và trò chơi, cuối cùng, cũng bắt đầu đúng nghĩa.