Cánh cửa kim loại rung lên lần nữa, mạnh hơn. Âm thanh vang dội trong hành lang hẹp, vọng lại thành những tiếng dội rỗng, lạnh người.
“Cảnh sát!” Quân quát lớn. “Mở cửa ngay!”
Không có câu trả lời.
Lâm ra hiệu cho An lùi lại. Anh bước lên trước, lưng ép sát tường, tay đặt sẵn trên khẩu súng đã lâu không dùng đến. Anh không chắc mình còn nhớ cảm giác bóp cò hay không, nhưng bản năng thì chưa từng rời bỏ anh.
Tiếng bước chân bên ngoài chậm rãi lùi xa.
Hắn không hoảng sợ. Không bỏ chạy.
Hắn chủ động rút lui.
“Đuổi theo,” Quân nói, nhưng Lâm lắc đầu.
“Quá muộn rồi.”
Họ mở cửa. Hành lang trống trơn. Chỉ còn lại tiếng gió lùa qua những khung cửa vỡ. Dấu giày in trên bụi dẫn về phía cầu thang thoát hiểm, rồi biến mất ở tầng hai.
“Không có camera,” Quân chửi thề.
“Không cần,” Lâm đáp. “Hắn muốn chúng ta thấy hắn đã ở đây.”
Ở cuối hành lang tầng hai, họ phát hiện một cánh cửa gỗ cũ, khác biệt hoàn toàn với những căn hộ xung quanh. Không số phòng. Không tay nắm.
Lâm đẩy nhẹ. Cửa mở ra không một tiếng động.
Bên trong là một căn phòng không có cửa sổ.
Tường sơn trắng, tróc lở. Giữa phòng là một chiếc bàn inox. Trên bàn: đèn bàn, một khay kim loại, và… kim tiêm.
An hít mạnh. “Trời ơi…”
Trên tường đối diện, ai đó đã vẽ một sơ đồ bằng bút đen. Không phải bản đồ khu nhà, mà là dòng thời gian. Những mốc năm được ghi rõ ràng, nối với các cái tên — tất cả đều bị gạch chéo.
Lâm tiến lại gần. Một cái tên khiến tim anh nặng trĩu.
Nguyễn Văn Hạo.
Ngay bên dưới là ngày xảy ra tai nạn K8.
“Hắn đang đánh dấu những cái chết bị che giấu,” An thì thầm.
“Và biến chúng thành những cái chết được nhìn thấy,” Lâm nói.
Trên bàn, có một cuốn sổ tay nhỏ. Không bìa. Những trang giấy kín chữ, nét viết đều đặn, lạnh lùng.
“Công lý không đến từ tòa án.
Nó đến từ ký ức của những người còn sống.”
An lật sang trang sau. Một danh sách. Những cái tên, nghề nghiệp, chức vụ.
Một số cái tên đã bị gạch. Một số thì chưa.
Ở cuối danh sách, một dòng chữ được khoanh tròn:
LÂM.
Không khí như đông cứng.
“Không thể nào…” Quân thốt lên.
“Có thể,” Lâm đáp, giọng khàn. “Hắn biết tôi từng ký vào báo cáo đó.”
An nhìn Lâm. “Anh có bị ép không?”
Lâm không trả lời ngay. Anh nhớ lại căn phòng họp năm xưa, giọng nói trầm của cấp trên, và cây bút được đẩy về phía anh.
Anh đã ký.
Không xa, một tiếng tách khẽ vang lên.
Lâm quay phắt lại. Trên chiếc bàn inox, chiếc đèn bàn vừa được bật sáng. Không ai chạm vào nó.
Dưới ánh đèn, một phong bì trắng hiện ra — lúc nãy chưa hề có.
Quân mở ra. Bên trong là một tấm ảnh in mờ.
Trong ảnh: An, chụp từ phía sau, khi cô đang rời quán cà phê hôm trước.
Phía sau tấm ảnh, có một dòng chữ:
“Tôi luôn ở gần hơn các người nghĩ.”
An nuốt khan. Lần đầu tiên, sự bình tĩnh quen thuộc rạn vỡ.
Lâm gập phong bì lại. Anh hiểu rất rõ thông điệp này.
Đây không còn là một cuộc điều tra.
Đây là một lời tuyên chiến.