MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDẤU VẾT SAU BÓNG TỐIChương 8: TÊN LÂM BỊ NHẮC LẠI

DẤU VẾT SAU BÓNG TỐI

Chương 8: TÊN LÂM BỊ NHẮC LẠI

487 từ · ~3 phút đọc

Căn phòng không cửa sổ đóng lại phía sau họ, nhưng cảm giác ngột ngạt vẫn bám theo từng bước chân khi cả ba rời khỏi khu nhà K8. Trời đã khuya. Những ngọn đèn đường hắt xuống nền bê tông ẩm ướt một màu vàng bệnh hoạn.

An không nói gì. Cô bước nhanh hơn bình thường, như thể muốn bỏ lại tấm ảnh vừa nhìn thấy.

Quân phá vỡ im lặng. “Lâm, tôi cần cậu nói rõ.”

Lâm dừng lại. Anh nhìn xuống tay mình, nơi các khớp ngón đã trắng bệch vì siết chặt. “Cậu muốn nghe sự thật nào?”

Họ ngồi trong xe, động cơ tắt. Không gian chật hẹp trở thành một phòng thẩm vấn thu nhỏ.

“Năm năm trước,” Lâm bắt đầu, giọng thấp, “vụ kho lạnh không phải tai nạn. Chúng tôi đều biết.”

Anh kể về buổi tối nhận được báo cáo pháp y ban đầu — có dấu hiệu tiêm chất gây ngừng tim, có vết cắt lấy máu giống hệt bây giờ. Nhưng sáng hôm sau, toàn bộ chi tiết ấy biến mất khỏi hồ sơ.

“Cấp trên gọi tôi lên,” Lâm nói tiếp. “Họ nói có lợi ích lớn hơn cần bảo vệ. Tôi được cho hai lựa chọn: ký… hoặc rời ngành trong im lặng.”

An nhìn anh, ánh mắt không phán xét, nhưng nặng nề. “Và anh đã ký.”

Lâm gật đầu. “Tôi đã ký.”

Quân dựa lưng ghế, thở dài. “Cậu không phải người duy nhất.”

Lâm quay sang. “Cậu cũng vậy?”

Quân không trả lời. Sự im lặng chính là câu trả lời.

Về đến trụ sở, Lâm mở lại hồ sơ cũ. Những trang giấy quen thuộc hiện ra, sạch sẽ đến giả tạo. Anh biết mình đang tìm gì.

Ở trang cuối, chữ ký của anh vẫn còn đó.

An đứng phía sau, quan sát. “Hung thủ đang lôi anh ra ánh sáng,” cô nói. “Không phải để giết anh ngay. Mà để anh nhớ lại.”

Lâm gật đầu. “Hắn cần tôi sống đủ lâu.”

Điện thoại rung lên. Tin nhắn từ số lạ.

“Anh đã nhớ ra chưa?”

Lâm không trả lời.

Cùng lúc đó, một báo cáo mới được gửi đến phòng Quân: một thi thể thứ hai được phát hiện trong nhà kho bỏ hoang, cách khu K8 chưa đầy hai cây số.

Lâm đứng bật dậy. “Lại quá muộn.”

Hiện trường thứ hai giống đến rợn người: không giằng co, không máu, không giấy tờ. Chỉ có một điểm khác.

Trên ngực nạn nhân, được đặt ngay ngắn một tấm thẻ nhựa.

Tên in trên đó khiến Lâm chết lặng.

NGUYỄN HOÀI PHONG.

“Người y tá,” An thì thầm.

“Không,” Lâm nói chậm rãi. “Người bị xóa hồ sơ.”

Ở mặt sau tấm thẻ, là một dòng chữ viết tay quen thuộc:

“Im lặng cũng là đồng lõa.”

Lâm nhắm mắt. Lần đầu tiên, anh cảm nhận rõ ràng điều hung thủ muốn.

Không phải mạng sống của anh.

Mà là sự thú nhận.

Và danh sách trên bức tường kia…

Vẫn còn rất nhiều cái tên chưa bị gạch.