MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDẤU VẾT SAU BÓNG TỐIChương 9: LỜI CẢNH BÁO ĐẦU TIÊN

DẤU VẾT SAU BÓNG TỐI

Chương 9: LỜI CẢNH BÁO ĐẦU TIÊN

584 từ · ~3 phút đọc

An rời hiện trường khi trời gần sáng. Ánh đèn xe cảnh sát kéo dài trên mặt đường ướt, như những vệt cắt sáng lạnh lẽo. Cô cảm thấy mệt, nhưng không phải kiểu mệt của thiếu ngủ — đó là cảm giác khi bản thân đang bước quá sâu vào một vùng mà người khác không muốn ai nhìn thấy.

Điện thoại rung trong túi áo khoác.

Một tin nhắn mới. Vẫn là số lạ.

“Cô nên dừng lại.”

An đứng khựng lại giữa bãi đỗ xe trống. Ngón tay cô lơ lửng trên màn hình.

“Tôi đã cảnh báo rồi.”

Không có lời đe dọa cụ thể. Không cần thiết. Chính sự bình thản ấy mới khiến người ta sợ.

An không trả lời. Cô ngẩng đầu nhìn quanh. Một chiếc xe tải cũ đỗ ở cuối bãi, đèn tắt, cửa kính tối om. Cô ghi nhớ vị trí, rồi tiếp tục bước đi, giữ nhịp thở đều.

Về đến căn hộ, An khóa cửa cẩn thận, kéo rèm kín. Căn phòng nhỏ quen thuộc đột nhiên trở nên chật chội. Cô mở laptop, bắt đầu viết — không phải để đăng, mà để hệ thống lại những gì đã có.

Hai nạn nhân. Hai cái tên liên quan trực tiếp đến việc che giấu một cái chết ở K8. Một người bị xóa khỏi hồ sơ, một người bị buộc im lặng.

Và Lâm.

An dừng lại ở cái tên ấy lâu hơn. Cô không nghi ngờ anh là hung thủ. Nhưng cô biết, anh là mấu chốt.

Cô quyết định làm điều mà mọi phóng viên đều hiểu là nguy hiểm: tiếp cận nguồn tin cũ từng bị chôn.

Buổi chiều, An tìm đến một quán nhậu nhỏ gần khu công nghiệp — nơi những người từng làm ở K8 hay lui tới. Cô ngồi xuống bàn cuối, gọi một chai bia, lắng nghe.

“Mày còn nhớ vụ thằng Hạo không?” Một giọng khàn khàn vang lên.

“Tai nạn chứ gì.”

“Tai nạn cái gì. Hôm đó nó cãi nhau dữ lắm.”

An dựng tai.

“Hạo nói có người chỉnh máy, để xảy ra chuyện rồi đổ lên đầu công nhân.”

“Rồi sao?”

“Rồi tối đó… chết.”

An rời quán khi trời sụp tối, đầu óc căng như dây đàn. Cô vừa chạm được một mảnh sự thật sống.

Về đến nhà, cửa căn hộ khép hờ.

An đứng sững. Cô chắc chắn mình đã khóa cửa.

Cô chậm rãi đẩy cửa. Bên trong, mọi thứ vẫn nguyên vẹn. Không có dấu hiệu đột nhập. Nhưng trên bàn làm việc, laptop của cô đã được mở.

Trên màn hình, chỉ có một dòng chữ trắng trên nền đen:

“TÔI BIẾT CÔ ĐANG VIẾT GÌ.”

An lùi lại một bước. Tim đập dồn dập.

Một phong bì đặt cạnh máy tính. Bên trong là một tấm ảnh.

Trong ảnh: Lâm, đang đứng trước trụ sở cảnh sát, chụp từ xa.

Phía sau tấm ảnh, là dòng chữ viết tay quen thuộc:

“Nếu cô tiếp tục, người tiếp theo sẽ là anh ta.”

An siết chặt phong bì. Lần đầu tiên kể từ khi bước vào vụ án này, cô cảm thấy sợ thật sự.

Không phải cho mình.

Mà cho người khác.

Cô nhấc điện thoại, gọi cho Lâm. Chuông đổ dài.

Ở đầu dây bên kia, khi giọng anh vang lên, An nói rất nhanh, rất rõ:

“Họ đã vào nhà tôi. Và họ đang dùng anh để buộc tôi im lặng.”

Một khoảng lặng ngắn.

Rồi Lâm đáp, giọng trầm và dứt khoát:

“Vậy thì chúng ta không im lặng nữa.”

Ngoài cửa sổ, trời bắt đầu mưa trở lại.

Và lời cảnh báo đầu tiên…

Đã chính thức bị phớt lờ.