MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDẤU VẾT SAU BÓNG TỐIChương 10: XÁC CHẾT THỨ BA

DẤU VẾT SAU BÓNG TỐI

Chương 10: XÁC CHẾT THỨ BA

477 từ · ~3 phút đọc

Trời mưa từ sáng sớm, những hạt mưa nhỏ nhưng dày, đủ để làm mọi thứ nhòe đi. Lâm đứng dưới mái hiên trụ sở, nhìn dòng người hối hả qua lại, trong đầu vẫn văng vẳng cuộc gọi của An đêm qua.

“Họ đã vào nhà tôi.”

Đó không còn là một lời đe dọa gián tiếp. Trò chơi đã đổi luật.

Điện thoại của Quân rung lên. Anh nghe máy, sắc mặt thay đổi ngay lập tức.

“Ở đâu?” Lâm hỏi.

“Khu cảng cũ,” Quân đáp. “Kho số 12.”

Mười lăm phút sau, họ có mặt tại hiện trường. Kho hàng nằm sát sông, cửa sắt mở hé, nước mưa chảy thành dòng nhỏ vào bên trong. Ánh đèn xe cảnh sát quét qua không gian tối om, để lộ một hình dạng nằm bất động giữa sàn bê tông.

Thi thể là nam, trung niên, mặc áo sơ mi đã bạc màu. Tư thế quen thuộc: nằm ngửa, tay buông xuôi, không có dấu hiệu chống cự.

“Không giấy tờ,” một cảnh sát báo cáo.

“Không vết thương ngoài da,” pháp y nói tiếp. “Ngừng tim đột ngột.”

Lâm bước lại gần. Trên cổ tay trái, vết chích mờ hiện rõ.

“Vẫn là hắn,” Quân lẩm bẩm.

Nhưng lần này, hung thủ để lại nhiều hơn.

Trên ngực nạn nhân, đặt ngay ngắn một chiếc thẻ cứng. Tên in trên đó khiến An — vừa đến sau — khựng lại.

TRẦN MINH KHÔI.

An nuốt khan. “Tôi biết người này.”

Cô mở điện thoại, lật nhanh một bài viết cũ. “Khôi từng là giám sát an toàn tại khu nhà K8. Người ký xác nhận hệ thống đủ tiêu chuẩn trước vụ tai nạn.”

Quân nhìn Lâm. “Danh sách đang được thực hiện.”

Lâm cúi xuống, lật tấm thẻ lại. Mặt sau không có chữ. Chỉ có một ký hiệu: ba dấu chấm đen, xếp thành hàng ngang.

“Ba người,” Lâm nói chậm. “Ba cái chết bị che giấu.”

An nhìn quanh kho hàng, cảm giác bất an dâng lên. “Hắn đang đếm ngược.”

Đột nhiên, điện thoại của Lâm rung lên. Một cuộc gọi từ số lạ.

Anh nghe máy.

“Anh thấy rồi chứ?” Giọng nói trầm, bình thản vang lên.

“Anh là ai?” Lâm hỏi.

“Không quan trọng.”

“Anh đang giết người.”

“Không,” giọng kia đáp. “Tôi đang sửa lại hồ sơ.”

Cuộc gọi ngắt.

Lâm đứng im, tay vẫn cầm điện thoại. Mưa rơi nặng hạt hơn, đập lên mái kho như những nhịp gõ dồn dập.

Quân đặt tay lên vai anh. “Chúng ta sẽ bắt hắn.”

Lâm không chắc. Anh nhìn ba dấu chấm trên tấm thẻ, cảm nhận rõ sự tự tin lạnh lẽo của kẻ đứng sau tất cả.

An khẽ nói, như với chính mình: “Hắn không sợ bị bắt.”

“Vì hắn tin rằng,” Lâm đáp, “trước khi bị bắt, hắn sẽ hoàn thành xong việc.”

Ở đâu đó trong thành phố, một trang giấy mới được gạch chéo.

Và ở cuối danh sách, một cái tên vẫn chưa bị xóa.

LÂM.