MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐể Anh Thay Thế Khoảng Trống ẤyChương 1

Để Anh Thay Thế Khoảng Trống Ấy

Chương 1

865 từ · ~5 phút đọc

Tiếng mưa ngoài kia không giống như đang rơi, nó giống như một cuộc càn quét âm ỉ lên những mái ngói cũ của khu phố cổ. Trong gian phòng khách chỉ còn bảng lảng mùi nhang trầm chưa tan hết, Diệp Vy ngồi bất động trên ghế bành, đôi mắt trống rỗng nhìn về phía bức di ảnh đặt trên kệ gỗ. Trịnh Hải vẫn cười, nụ cười rạng rỡ của một nhiếp ảnh gia từng đi qua trăm ngàn miền đất, nhưng giờ đây nụ cười ấy đã vĩnh viễn đóng băng sau lớp thủy tinh lạnh lẽo.

Cánh cửa gỗ nặng nề sập lại, mang theo một luồng khí lạnh tràn vào nhà. Trịnh Lâm bước vào, chiếc măng tô đen ướt đẫm nước mưa. Anh không bật đèn, chỉ lặng lẽ đứng ở lối vào, đôi bàn tay gầy và dài—đôi bàn tay vốn chỉ dành cho những bức tranh cổ quý giá—đang khẽ run lên vì lạnh.

"Vẫn chưa ngủ sao?"

Giọng của Lâm trầm và khàn, nghe như tiếng gỗ mục bị nghiến dưới chân. Vy không quay đầu lại, cô chỉ khẽ cử động đôi vai mỏng manh dưới lớp váy lụa trắng.

"Em không ngủ được. Cứ nhắm mắt lại là nghe thấy tiếng máy ảnh của anh ấy."

Lâm tiến lại gần, mùi mưa và mùi dầu thông từ xưởng phục chế tranh trên người anh hòa quyện vào không khí. Anh đứng sau lưng cô, khoảng cách đủ gần để cảm nhận được cái lạnh toát ra từ cơ thể cô gái đang kiệt sức vì tang thương. Theo di chúc của Hải, và cũng theo sự sắp xếp của gia đình, Lâm có trách nhiệm chăm sóc Vy trong căn nhà này cho đến khi cô ổn định lại tâm lý. Nhưng cả hai đều biết, "ổn định" là một từ xa xỉ vào lúc này.

Lâm cúi xuống, bàn tay định đặt lên vai Vy như một sự an ủi của người em chồng, nhưng rồi anh khựng lại giữa không trung. Những ngón tay anh co lại, cuối cùng chỉ nắm chặt lấy thành ghế. Anh sợ. Anh sợ cái chạm của mình sẽ làm vỡ vụn sự bình lặng giả tạo này, hoặc tệ hơn, anh sợ chính mình sẽ không kiềm chế được thứ tình cảm đã bị chôn vùi dưới lớp tro tàn từ lâu.

"Anh ấy đi rồi, Vy à. Em phải ăn chút gì đó."

Vy bỗng quay lại, ánh mắt cô chạm thẳng vào mắt Lâm. Trong bóng tối lờ mờ, gương mặt Lâm hiện lên với những đường nét sắc sảo, u uất—một bản sao trầm lặng và tăm tối hơn của Hải. Hải là nắng gắt, còn Lâm là vực sâu. Nhưng lúc này, trong cơn tuyệt vọng cùng cực, Vy bỗng thấy Lâm thật thân thuộc. Cô đưa tay ra, những ngón tay nhỏ nhắn, nhợt nhạt chạm vào gấu áo khoác còn sũng nước của anh.

"Lâm... anh cũng đau lòng đúng không? Anh là em trai duy nhất của anh ấy mà."

Lâm rùng mình. Tiếng "anh" thốt ra từ môi Vy khiến lồng ngực anh thắt lại. Anh thà rằng cô cứ gào thét, cứ oán trách, còn hơn là dùng đôi mắt đẫm lệ đó mà nhìn anh. Anh cúi người, hạ thấp trọng tâm để đối diện với cô. Trong khoảnh khắc ấy, khoảng cách giữa họ chỉ còn tính bằng milimet. Hơi thở nóng hổi của Lâm phả lên trán cô, đối nghịch với cái lạnh của cơn mưa ngoài kia.

"Đau lòng sao?" Lâm cười nhạt, một nụ cười tự giễu. "Đau lòng thì có thể làm anh ấy sống lại không?"

Vy không trả lời, cô đột ngột rướn người tới, vùi đầu vào hõm cổ của Lâm. Cảm giác ấm áp lạ lùng từ da thịt anh khiến cô run rẩy. Cô ngửi thấy mùi trầm, mùi dầu thông, và một thứ mùi vị nam tính rất riêng biệt, không phải là Hải, nhưng lại khiến cô có cảm giác được che chở. Vy siết lấy áo Lâm, tiếng nức nở vỡ òa giữa không gian tĩnh lặng.

Lâm đứng sững người như một pho tượng. Đôi bàn tay anh ngập ngừng, rồi cuối cùng cũng ôm lấy tấm lưng gầy của Vy. Anh siết chặt, chặt đến mức như muốn khảm cô vào cơ thể mình. Đây là sự phản bội, anh biết. Người phụ nữ trong lòng anh là người mà anh trai anh đã từng nâng niu như báu vật. Nhưng trong bóng tối nhập nhạng của chương đầu tiên sau cuộc tang lễ, giữa tiếng mưa gào thét và sự cô độc đến tận cùng, hai linh hồn vỡ vụn ấy đã vô thức tìm thấy nhau, khởi đầu cho một mối quan hệ sai lệch và đầy rẫy những ám ảnh cấm kỵ về sau.

"Đừng khóc..." Lâm thì thầm bên tai cô, giọng anh chứa đầy sự kìm nén. "Từ nay, tôi sẽ ở đây."

Vy không nhận ra rằng, trong câu nói đó của Lâm không hề có danh xưng "em trai". Chỉ có một người đàn ông đang bắt đầu hành trình chiếm hữu người phụ nữ của kẻ đã khuất.