Đêm hôm đó, Vy không trở về phòng mình. Cô ngủ thiếp đi trên chiếc ghế bành cũ dưới sự vỗ về vụng về của Lâm. Khi ánh sáng mờ đục của buổi sớm mai lách qua khe rèm, Lâm mới buông cô ra. Cánh tay anh tê dại, nhưng cảm giác hơi ấm từ cơ thể Vy vẫn còn vương vấn trên lớp vải áo như một lời nhắc nhở về sự tội lỗi vừa nhen nhóm.
Lâm đứng dậy, lặng lẽ vào bếp. Tiếng lạch cạch của ấm đun nước và mùi cà phê đắng ngắt bắt đầu lấp đầy không gian. Anh cố tình tạo ra những âm thanh sinh hoạt đời thường để xua đi bầu không khí ám ảnh của đêm qua. Nhưng khi Vy xuất hiện ở cửa bếp với mái tóc rối bời và đôi mắt sưng mọng, Lâm nhận ra mọi nỗ lực đều vô dụng.
“Anh định đi làm à?” Vy hỏi, giọng cô khàn đặc, yếu ớt như một sợi tơ.
Lâm không quay đầu lại, anh chăm chú rót nước sôi vào phin cà phê. “Xưởng có vài bức tranh cần giao gấp. Nếu em thấy không ổn, có thể gọi tôi.”
“Lâm này,” cô bước tới gần hơn, tiếng chân trần trên sàn gỗ vang lên đều đặn, “đêm qua… xin lỗi vì đã làm phiền anh.”
Lâm siết chặt chiếc ấm trong tay. Sự khách sáo của cô như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào thực tại. Đêm qua, cô đã bám lấy anh như một kẻ đuối nước, nhưng sáng nay, cô lại đẩy anh về đúng vị trí “em trai của người yêu”.
“Không có gì. Tôi là người nhà duy nhất còn lại của em ở đây.” Lâm nói, thanh âm bình thản đến đáng sợ. Anh quay lại, đưa cho cô một ly sữa nóng. “Uống đi, rồi đi ngủ thêm chút nữa. Trông em xanh xao lắm.”
Vy nhận lấy ly sữa, những ngón tay cô vô tình chạm vào mu bàn tay anh. Một luồng điện chạy dọc sống lưng Lâm. Anh nhanh chóng rút tay lại, ánh mắt né tránh. Sự né tránh đó không lọt qua được mắt Vy. Cô nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay dài, gầy guộc của anh—đôi bàn tay có những vết chai mỏng do cầm cọ và dao trổ. Cô chợt nhớ lại cảm giác đêm qua, khi đôi bàn tay này siết chặt lấy cô, nó thô ráp và mạnh mẽ hơn đôi bàn tay mềm mại của Hải rất nhiều.
“Trịnh Hải chưa bao giờ để tôi uống sữa ấm vào buổi sáng,” Vy lẩm bẩm, một nụ cười nhợt nhạt xuất hiện. “Anh ấy nói tôi nên uống nước ép trái cây cho đẹp da.”
Lâm im lặng. Mọi sự so sánh với người đã khuất đều là một mũi dao đâm vào lòng anh. Anh lấy áo khoác, toan bước ra cửa. “Tôi không phải là anh ấy. Đừng mong đợi tôi sẽ làm những việc anh ấy đã làm.”
Câu nói của Lâm sắc lạnh như một nhát chém. Vy đứng sững trong bếp, cảm giác hụt hẫng lan tỏa. Cô không hiểu tại sao Lâm lại đột ngột trở nên gay gắt. Nhưng cô không biết rằng, Lâm đang phải đấu tranh dữ dội để không lao đến ôm lấy cô một lần nữa. Anh sợ rằng nếu ở lại thêm một phút nào nữa, anh sẽ thốt ra những lời không nên nói, rằng anh ghét cay ghét đắng việc cô luôn dùng Hải để định nghĩa mọi thứ xung quanh mình.
Buổi chiều hôm đó, tại xưởng phục chế tranh, Lâm không thể tập trung. Trước mắt anh là bức chân dung một quý tộc thế kỷ 19 với đôi mắt sâu hoắm, nhưng anh lại chỉ nhìn thấy gương mặt đẫm nước mắt của Vy. Anh cầm con dao nhỏ, cẩn thận bóc tách lớp màu cũ đã bị rạn nứt trên khung toan. Phục chế tranh là nghệ thuật tìm lại những gì đã mất, vá víu những vết thương của thời gian. Nhưng trái tim của Vy, và cả sự thèm khát trong anh, làm sao có thể phục chế?
Tiếng chuông điện thoại rung lên. Là số máy của căn nhà cổ. Lâm nhấc máy, tim đập chệch một nhịp.
“Lâm… anh về được không?” Tiếng Vy run rẩy, lẫn trong tiếng đổ vỡ của thủy tinh. “Em… em lại làm vỡ chúng rồi. Những ống kính của anh ấy… em chỉ muốn lau bụi thôi…”
Lâm bỏ dở bức tranh trị giá hàng tỷ đồng, lao ra khỏi xưởng.
Khi anh về đến nhà, căn phòng làm việc cũ của Hải hỗn loạn. Những ống kính đắt tiền nằm lăn lóc trên sàn, vài chiếc kính lọc bị vỡ nát. Vy quỳ giữa đống đổ nát, đôi bàn tay rướm máu vì cố nhặt những mảnh vỡ.
“Đừng chạm vào!” Lâm quát lên, anh lao tới giữ chặt lấy tay cô.
Vy ngước nhìn anh, nước mắt giàn giụa. “Lâm, em làm hỏng mọi thứ của anh ấy rồi. Em không giữ được gì cả…”
Lâm nhìn vào đôi bàn tay rướm máu của cô, rồi nhìn vào những kỷ vật của anh trai mình. Một sự ghen tị điên cuồng bùng lên trong lòng anh. Tại sao ngay cả khi đã chết, Hải vẫn chiếm trọn tâm trí cô? Tại sao cô lại hành hạ bản thân vì những thứ vật chất vô tri này?
Trong một khoảnh khắc mất kiểm soát, Lâm kéo mạnh Vy đứng dậy, ép cô vào giá sách gỗ phía sau. Anh giữ chặt hai cổ tay cô, mặc cho vết thương trên tay cô dây máu vào tay mình.
“Nhìn tôi này, Diệp Vy!” Anh gầm lên, hơi thở gấp gáp. “Nhìn thẳng vào mắt tôi! Người đứng đây là tôi, người đang giữ chặt lấy em là tôi, không phải Trịnh Hải! Anh ta chết rồi, anh ta sẽ không quay về để lo lắng cho đôi tay này của em đâu!”
Vy sững sờ, hơi thở cô nghẹn lại nơi cổ họng. Khoảng cách quá gần khiến cô thấy rõ sự phẫn nộ và cả sự đau đớn đến tuyệt vọng trong mắt Lâm. Lần đầu tiên, cô nhìn thấy một Trịnh Lâm trần trụi, không có lớp vỏ bọc trầm mặc của một người thợ phục chế tranh.
Bàn tay Lâm nới lỏng cổ tay cô, nhưng không buông ra mà trượt dần xuống, đan chặt vào những ngón tay cô. Máu của cả hai hòa lẫn vào nhau, ấm nóng và tanh nồng.
“Em muốn tìm hình bóng của anh ấy đúng không?” Lâm thì thầm, giọng anh thấp xuống, mang theo một sự dẫn dụ nguy hiểm. Anh cúi xuống, môi chạm sát vào vành tai cô. “Vậy thì cứ dùng tôi đi. Dùng tôi để quên đi nỗi đau đó. Tôi không quan tâm mình là kẻ thay thế.”
Vy run rẩy, đôi môi cô hé mở định thốt lên điều gì đó, nhưng tất cả bị nuốt chửng khi Lâm áp môi mình vào cổ cô. Đó không phải là một nụ hôn dịu dàng, đó là một sự đánh dấu, một sự chiếm hữu đầy đau đớn và sai trái. Vy nhắm mắt lại, một tiếng rên rỉ yếu ớt thoát ra. Cô biết mình nên đẩy anh ra, nhưng hơi ấm của cơ thể đàn ông mạnh mẽ này là thứ duy nhất khiến cô cảm thấy mình còn đang sống.
Bên ngoài, bóng tối đã bao trùm khu phố cổ. Trong căn phòng đầy những kỷ vật của người quá cố, hai kẻ tội đồ bắt đầu lún sâu vào một vũng lầy mà họ gọi là sự an ủi.