Ánh nắng của ngày thứ ba sau tang lễ không mang theo sự ấm áp, nó nhợt nhạt và lạnh lẽo, soi rọi vào căn phòng làm việc vốn dĩ là thánh đường của người đã khuất. Trên sàn gỗ, những mảnh kính vỡ của ống kính máy ảnh vẫn nằm đó, lấp lánh như những giọt nước mắt khô khốc.
Lâm tỉnh dậy khi cơn đau đầu bắt đầu hành hạ. Anh vẫn ngồi trên sàn, lưng tựa vào kệ sách, còn Vy đã thiếp đi trong vòng tay anh từ lúc nào không hay. Chiếc váy lụa trắng của cô lấm lem những vệt máu khô—máu của cả hai từ vết cắt chiều qua. Nhìn cô lúc này, Lâm cảm thấy một sự ghê tởm bản thân tột cùng, nhưng đồng thời, một cảm giác thỏa mãn bệnh hoạn cũng len lỏi trong huyết quản. Anh đã chạm vào cô, đã nếm được vị mặn trên làn da cô, thứ mà suốt mười năm qua anh chỉ dám mơ tưởng trong những cơn mộng mị tăm tối nhất.
Khẽ cử động để không làm Vy tỉnh giấc, Lâm bế xốc cô lên. Cơ thể cô nhẹ bẫng, như thể linh hồn đã bay đi mất, chỉ còn lại cái xác rỗng tuếch. Anh đặt cô lên giường trong phòng ngủ chính, cẩn thận đắp chăn rồi đứng lặng nhìn hồi lâu. Trên tủ đầu giường vẫn là bức ảnh cưới chưa kịp lồng khung của cô và Hải. Trong ảnh, Hải rạng rỡ, còn Vy e ấp.
Lâm quay mặt đi, bước nhanh ra khỏi phòng. Anh cần mùi hóa chất, cần sự tĩnh lặng của xưởng phục chế để tẩy rửa đi sự hỗn loạn này.
Xưởng phục chế của Lâm nằm trong một con hẻm nhỏ, tách biệt với thế gian. Tại đây, anh là vị vua của những mảng màu bong tróc. Nhưng hôm nay, đôi bàn tay từng phục dựng lại những tuyệt tác hàng trăm năm tuổi lại run rẩy khi cầm cây cọ mảnh nhất.
"Chết tiệt!"
Lâm ném cây cọ xuống bàn. Vết cắt trên lòng bàn tay anh bắt đầu rát buốt khi tiếp xúc với dung môi. Anh nhìn vào gương, thấy một gã đàn ông với đôi mắt đỏ vằn và bộ râu lởm chởm. Anh thấy mình giống như một kẻ trộm, một kẻ đục khoét vào nỗi đau của chị dâu mình để thỏa mãn lòng ích kỷ bấy lâu.
Tiếng chuông cửa xưởng vang lên. Là bà quản gia cũ của gia đình Trịnh, người đã chăm sóc anh em Lâm từ nhỏ. Bà mang đến một cặp lồng cháo nóng và nhìn anh với ánh mắt thương cảm.
"Cậu Lâm, cậu phải giữ sức. Cô Vy bên nhà sao rồi? Tội nghiệp con bé, cứ ngỡ là đám cưới, ai ngờ lại thành đám tang."
Lâm tránh ánh mắt của bà, giọng anh khô khốc: "Cô ấy vẫn ổn. Cháu lo được."
"Cậu Hải linh thiêng chắc cũng yên lòng khi thấy cậu chăm sóc cô ấy. Hai anh em cậu vốn dĩ yêu thương nhau nhất..."
Câu nói của bà quản gia như một cái tát vào mặt Lâm. Yêu thương nhau nhất? Hải luôn là người có tất cả: sự tự do, ánh hào quang, và cả người phụ nữ mà Lâm thầm yêu. Lâm chỉ là cái bóng, là người dọn dẹp những tàn dư mà Hải để lại. Và giờ đây, anh đang "dọn dẹp" cả người phụ nữ của Hải theo cách đê tiện nhất.
Trời sập tối, Lâm trở về nhà. Anh phát hiện căn nhà tối om, không có hơi người. Một nỗi sợ hãi vô hình bóp nghẹt tim anh.
"Vy!"
Anh lao lên lầu, tông cửa phòng ngủ. Vy không có ở đó. Anh chạy sang phòng tập múa ở cuối hành lang—nơi mà từ ngày Hải mất, cô chưa từng bước vào.
Cánh cửa khép hờ. Bên trong, tiếng nhạc kịch cổ điển vang lên u uất. Vy đang đứng giữa phòng, dưới ánh đèn mờ ảo. Cô không mặc đồ tập, vẫn là chiếc váy lụa trắng của ngày hôm qua. Cô đang múa.
Nhưng đó không phải là những vũ điệu uyển chuyển thường ngày. Đó là những động tác co giật, đau đớn, như thể cô đang cố thoát khỏi chính lớp da của mình. Chân cô không mang giày, những đầu ngón chân miết sát xuống sàn gỗ tạo nên tiếng rít gai người.
Lâm đứng chôn chân tại chỗ. Anh nhìn thấy sự điên cuồng trong mắt cô. Vy xoay người, tà váy tung bay như một đóa hoa hồng trắng đang héo úa. Khi nhìn thấy Lâm, cô không dừng lại mà càng múa nhanh hơn, mạnh hơn, cho đến khi vấp phải cạnh thảm và ngã khuỵu xuống.
Lâm lao tới, nhưng Vy đẩy anh ra.
"Đừng chạm vào em! Anh thấy không? Anh ấy đang nhìn đấy!" Cô chỉ tay vào góc tối của căn phòng, nơi chẳng có gì ngoài những cái bóng dài dằng dặc. "Anh ấy đứng đó, nhìn chúng ta... nhìn cái cách anh hôn em đêm qua."
Lâm quỳ xuống, cưỡng ép giữ chặt vai cô. "Vy, tỉnh lại đi! Không có ai ở đó cả!"
"Có! Anh ấy ở trong hơi thở của anh, ở trong cách anh nhìn em!" Vy cười trong nước mắt, nụ cười méo mó. "Lâm, anh có biết vì sao đêm qua em không đẩy anh ra không? Vì khi anh ôm em thật chặt, em đã nhắm mắt lại và tưởng tượng đó là Hải. Anh là một kẻ thay thế tuyệt vời, Lâm ạ."
Trái tim Lâm như bị một bàn tay vô hình bóp nát. Sự thật trần trụi này đau đớn hơn cả sự ruồng bỏ. Cô dùng anh để tìm kiếm hơi ấm của người chết.
Lâm cười khẩy, một điệu cười mang theo sự tàn nhẫn của một kẻ đã bước qua lằn ranh cuối cùng. Anh thô bạo kéo cô sát vào mình, bàn tay luồn vào mái tóc rối của cô, ép cô phải đối diện với gương mặt anh.
"Tốt thôi. Nếu em muốn tìm anh ấy trên cơ thể tôi, tôi sẽ cho em toại nguyện."
Lâm cúi xuống, nụ hôn lần này không còn sự ngập ngừng. Nó mang theo vị nồng của rượu vang mà anh đã uống vội ở xưởng, vị mặn của nước mắt Vy và vị tanh của vết thương chưa lành. Anh bế bổng cô lên, không phải về giường ngủ, mà đặt cô ngay trên sàn gỗ lạnh lẽo của phòng tập.
Trong không gian tràn ngập tiếng nhạc kịch bi tráng, hai cơ thể quấn lấy nhau trong một cuộc giao hoan đầy dằn vặt. Lâm chiếm hữu cô với một sự cuồng nhiệt đầy thù hận—thù hận Hải, thù hận chính mình và thù hận cả sự yếu mềm của Vy. Mỗi cái chạm, mỗi hơi thở đứt quãng đều là một nhát dao đâm vào quá khứ.
Đêm đó, Vy không gọi tên Hải nữa. Cô chỉ biết bám chặt vào vai Lâm, để lại những vết cào rướm máu, như thể đó là cách duy nhất để cô không bị cuốn trôi vào vực thẳm của sự tội lỗi ngọt ngào này.