MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐể Anh Thay Thế Khoảng Trống ẤyChương 4

Để Anh Thay Thế Khoảng Trống Ấy

Chương 4

1,041 từ · ~6 phút đọc

Buổi sáng sau đêm cuồng nhiệt đầy thù hận ấy, căn nhà cổ chìm trong một sự im lặng rợn người. Lâm rời khỏi phòng tập múa khi trời còn chưa sáng hẳn, để lại Vy nằm co quắp giữa những tấm gương lớn bao quanh. Ánh sáng le lói rọi vào, phản chiếu hình ảnh một người phụ nữ tan tác, đôi mắt nhìn trân trân vào khoảng không vô định.

Lâm đứng dưới vòi sen, dòng nước lạnh buốt chảy qua những vết cào dài trên lưng anh. Cơn đau rát khiến anh tỉnh táo hơn bao giờ hết. Anh đã vượt qua giới hạn cuối cùng. Giờ đây, anh không còn là người em trai đức hạnh, cũng chẳng còn là kẻ đứng ngoài cuộc. Anh đã chính thức bước vào cuộc đời Vy bằng tư cách của một kẻ xâm lược.

Tiếng chuông cửa vang lên dồn dập lúc tám giờ sáng. Lâm quấn vội chiếc khăn, mặc quần áo rồi bước xuống nhà.

Đứng ngoài cửa là Minh—người bạn thân nhất của Hải, cũng là một phóng viên ảnh có tiếng. Minh cầm trên tay một xấp tài liệu, gương mặt lộ rõ sự mệt mỏi và lo âu. Khi nhìn thấy Lâm ra mở cửa với gương mặt hốc hác và những vệt đỏ mờ ở cổ, Minh hơi khựng lại.

"Lâm... tôi định qua xem Vy thế nào. Mấy ngày nay cô ấy không nghe máy."

Lâm né người sang một bên, giọng hờ hững: "Cô ấy đang ngủ. Có chuyện gì không?"

Minh bước vào phòng khách, ánh mắt anh ta đảo quanh như đang tìm kiếm điều gì đó bất thường. Sự nhạy cảm của một tay nhiếp ảnh khiến Minh nhận ra bầu không khí trong căn nhà này đã thay đổi. Nó không còn cái mùi tang thương thanh khiết của những ngày đầu, mà thay vào đó là một thứ mùi vị đặc quánh, nồng nặc sự bí bách và... dục vọng tàn dư.

"Tôi tìm thấy thẻ nhớ máy ảnh của Hải trong túi đồ gửi về từ hiện trường tai nạn," Minh đặt xấp ảnh lên bàn. "Trong đó có những tấm ảnh cuối cùng cậu ấy chụp. Tôi nghĩ Vy sẽ muốn giữ chúng."

Đúng lúc đó, tiếng bước chân lảo đảo vang lên từ cầu thang. Vy xuất hiện, gương mặt nhợt nhạt không một giọt máu, mái tóc xõa dài che đi một phần gương mặt hốc hác. Cô mặc chiếc sơ mi rộng thùng thình của Lâm—thứ mà cô vô tình vớ lấy trong phòng tập đêm qua.

Minh sững người. Anh ta nhìn chiếc áo sơ mi nam giới trên người Vy, rồi nhìn sang vẻ mặt thản nhiên của Lâm. Một sự hoài nghi bùng lên trong mắt Minh.

"Vy... em ổn chứ?" Minh tiến lại gần, nhưng Vy lùi lại một bước, vô thức nép vào phía sau Lâm.

Cử chỉ nhỏ đó của cô như một gáo nước lạnh tạt vào lòng Minh, nhưng lại là một liều thuốc kích thích cực mạnh đối với Lâm. Lâm đưa tay ra sau, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Vy, siết chặt như một lời khẳng định quyền sở hữu.

"Cảm ơn anh, Minh. Ảnh cứ để đó, tôi sẽ đưa cho cô ấy sau," Lâm nói, giọng ra lệnh rõ ràng.

Minh nhìn sâu vào mắt Lâm, sự im lặng kéo dài đầy căng thẳng. Cuối cùng, anh ta thở dài, đẩy xấp ảnh về phía trước: "Được rồi. Nhưng Lâm này, đừng quên Hải là anh trai của cậu. Và cậu ấy chỉ mới nằm xuống được một tuần thôi."

Câu nói của Minh găm thẳng vào không gian. Sau khi Minh rời đi, Vy như sụp đổ, cô quỳ sụp xuống sàn, tay run rẩy chạm vào những tấm ảnh. Đó là những bức ảnh Hải chụp cô từ phía sau, chụp những buổi tập múa, chụp những khoảnh khắc cô cười rạng rỡ. Mỗi tấm ảnh là một minh chứng cho tình yêu thuần khiết mà cô từng có.

Lâm đứng đó, nhìn người phụ nữ mình vừa chiếm hữu đang khóc nức nở vì một người đàn ông khác. Sự ghen tị lại một lần nữa trỗi dậy, cuồng bạo hơn. Anh bước tới, thô bạo giật lấy những tấm ảnh trên tay cô.

"Đừng nhìn nữa! Nhìn vào chúng chỉ làm em thêm điên rồ thôi!"

"Trả lại cho em! Đó là tất cả những gì anh ấy để lại!" Vy gào lên, cô lao vào đánh tới tấp vào ngực Lâm.

Lâm không né tránh, anh đứng yên để cô trút giận. Cho đến khi cô kiệt sức, anh mới ôm chặt lấy cô, nhấc bổng cô đặt lên bàn trà, ngay trên những tấm ảnh của Hải. Anh ép sát cơ thể mình vào cô, đôi mắt găm sâu vào tâm hồn đang vỡ vụn của người phụ nữ trước mặt.

"Em nhìn cho kỹ đi," Lâm thì thầm, giọng khàn đặc đầy đe dọa. "Anh ta chụp em đẹp như thế, nhưng anh ta có ở đây để chạm vào em lúc này không? Anh ta có biết em đang run rẩy dưới thân tôi không?"

Bàn tay Lâm luồn vào dưới lớp áo sơ mi, chạm vào làn da mịn màng nhưng lạnh lẽo của cô. Vy rùng mình, tiếng khóc nghẹn lại. Cô ghét anh, cô hận anh, nhưng tại sao khi đôi bàn tay ấy chạm vào, cơ thể cô lại phản ứng một cách trung thực đến đáng xấu hổ?

"Đừng... Lâm... chúng ta không thể..."

"Chúng ta đã bắt đầu rồi, Vy ạ. Và sẽ không có đường lui."

Nụ hôn của Lâm ập xuống, càn quét mọi sự kháng cự. Giữa ban ngày ban mặt, ngay tại phòng khách nơi di ảnh của người quá cố vẫn đang nhìn xuống, họ lại một lần nữa sa ngã. Đây không còn là sự an ủi, đây là một cuộc chiến—cuộc chiến mà Lâm muốn xóa sạch dấu vết của anh trai mình trong lòng Vy, bằng cách dùng dục vọng để lấp đầy mọi khoảng trống.

Mối quan hệ cấm kỵ này giờ đây đã có thêm một nhân chứng thầm lặng—sự hoài nghi của người ngoài. Và đó mới chỉ là khởi đầu của những cơn bão lớn hơn.