MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐể Anh Thay Thế Khoảng Trống ẤyChương 5

Để Anh Thay Thế Khoảng Trống Ấy

Chương 5

1,093 từ · ~6 phút đọc

Sau trận cuồng phong tại phòng khách, căn nhà lại rơi vào trạng thái tĩnh lặng đến rợn người. Vy ngồi bó gối trên giường, đôi mắt đờ đẫn nhìn ra cửa sổ. Trên cổ cô, những dấu vết đỏ thẫm mà Lâm để lại vẫn còn hằn rõ, như một bản án đóng dấu lên sự phản bội của cô.

Vy thấy ghê tởm bản thân. Mỗi khi cô nhắm mắt, hình ảnh Hải với nụ cười hiền hậu lại hiện ra, nhưng ngay sau đó là cảm giác nóng bỏng, thô ráp từ đôi bàn tay của Lâm. Sự đối lập ấy khiến cô phát điên. Nhưng điều đáng sợ hơn cả, điều khiến Vy cảm thấy mình thực sự là một kẻ tội đồ, chính là việc cô bắt đầu khao khát cái cảm giác bị Lâm chiếm giữ.

Sự hiện diện của Lâm giống như một loại độc dược có tính gây nghiện. Anh không dịu dàng như Hải, anh không bao giờ dỗ dành cô bằng những lời đường mật. Lâm chinh phục cô bằng sự im lặng đầy áp lực và những đụng chạm mang tính hủy diệt.

Dưới lầu, tiếng động cơ xe máy vang lên rồi lịm dần. Lâm đã đi làm.

Vy bước xuống giường, đôi chân run rẩy. Cô đi vào phòng tắm, xả nước thật mạnh, cố gắng tẩy rửa đi mùi dầu thông và mùi đàn ông đặc trưng của Lâm vẫn còn vương trên da thịt. Nhưng càng chà xát, những ký ức về hơi thở đứt quãng của anh bên tai cô lại càng trở nên rõ nét. Cô nhận ra một sự thật kinh hoàng: Cô không chỉ dùng Lâm làm kẻ thay thế, mà cô đang dần dần bị cuốn vào bóng tối riêng biệt của chính anh.

Tại xưởng phục chế, Lâm ngồi trước một bức tranh sơn dầu cổ bị bong tróc nặng nề. Anh cầm chiếc kính lúp, soi kỹ từng vết nứt. Công việc phục chế đòi hỏi sự kiên nhẫn và đôi tay cực kỳ tĩnh lặng, nhưng hôm nay, tâm trí Lâm là một mớ hỗn độn.

"Cậu Lâm, có khách tìm."

Lâm ngẩng đầu. Đứng ở cửa xưởng không phải là Minh, mà là mẹ của Vy—bà Diệp. Bà nhìn Lâm với ánh mắt sắc sảo của một người phụ nữ đã trải qua nhiều thăng trầm. Bà bước vào xưởng, mùi hóa chất nồng nặc khiến bà khẽ nhăn mũi.

"Cháu vẫn làm việc chăm chỉ nhỉ," bà Diệp nói, giọng thản nhiên nhưng đầy ẩn ý. "Vy thế nào rồi? Ta gọi điện nhưng con bé không nghe máy."

Lâm đặt dụng cụ xuống, lau tay vào chiếc khăn vải xám. "Cô ấy vẫn đang hồi phục, thưa bác. Nỗi đau của anh Hải quá lớn, cô ấy cần thời gian."

Bà Diệp tiến lại gần bức tranh đang phục chế dở, ngón tay bà chạm nhẹ vào khung gỗ. "Lâm này, ta biết cháu và Hải là anh em, nhưng hai đứa khác nhau lắm. Hải là ánh sáng, còn cháu... cháu giống như lớp màu nền tối tăm ẩn sau bức tranh này vậy."

Lâm khựng lại, đôi mắt anh tối sầm xuống.

"Bác muốn nói gì ạ?"

"Ta chỉ muốn nhắc nhở cháu," bà Diệp quay lại nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt bà như muốn xuyên thấu qua lớp vỏ bọc bình thản của Lâm. "Đừng để bóng tối của cháu nuốt chửng Vy. Con bé đang yếu lòng, nó có thể bám vào bất cứ thứ gì gần nhất để tồn tại, dù thứ đó có thể làm nó bị thương. Cháu hiểu ý ta chứ?"

Lâm im lặng. Anh hiểu rất rõ. Bà Diệp đang cảnh báo anh về ranh giới giữa sự chăm sóc và sự chiếm đoạt. Sau khi bà rời đi, Lâm cảm thấy một luồng điện giận dữ chạy dọc cơ thể. Mọi người đều coi anh là bóng tối, đều coi anh là kẻ gây nguy hiểm cho Vy. Vậy thì anh sẽ đóng đúng vai diễn đó.

Đêm đó, Lâm trở về nhà muộn hơn thường lệ. Anh không bật đèn, bước thẳng lên phòng ngủ của Vy.

Vy đang ngủ, một giấc ngủ không yên bình với những tiếng nấc nhỏ trong mơ. Lâm ngồi xuống mép giường, bàn tay anh nhẹ nhàng vuốt ve gò má xanh xao của cô. Trong bóng tối, ánh mắt anh hiện lên một sự si mê điên cuồng.

Vy tỉnh giấc, thấy bóng người to lớn ngồi bên cạnh, cô hốt hoảng định kêu lên nhưng bàn tay Lâm đã nhanh chóng bịt miệng cô lại.

"Là tôi," anh thì thầm, giọng khàn đặc.

Vy thở phào, nhưng ngay sau đó là sự căng thẳng quen thuộc. "Anh đi đâu mà muộn thế? Buông em ra..."

Lâm không buông, anh cúi thấp người, ép cô xuống gối. Mùi rượu vang rẻ tiền hòa cùng mùi thuốc lá từ người anh phả vào mặt cô.

"Mẹ em đã đến tìm tôi," Lâm nói, môi anh lướt nhẹ trên vành tai Vy. "Bà ấy nói tôi là bóng tối. Bà ấy bảo tôi đừng nuốt chửng em."

Vy run lên: "Mẹ... mẹ biết gì rồi sao?"

"Em sợ à?" Lâm cười khẩy, bàn tay anh bắt đầu luồn vào dưới lớp áo ngủ mỏng manh của cô, tìm kiếm sự ấm nóng mà anh hằng khao khát. "Em sợ thế gian biết em đang nằm dưới thân đứa em trai của chồng chưa cưới của mình sao? Hay em sợ... chính em cũng đang yêu cái bóng tối này?"

"Không... em không yêu anh... Lâm, buông ra!" Vy yếu ớt chống cự, nhưng những nụ hôn gấp gáp của Lâm dọc theo xương quai xanh đã khiến ý chí của cô tan chảy.

Cơ thể Vy phản bội lại lý trí của cô một lần nữa. Cô vòng tay qua cổ anh, kéo anh lại gần hơn. Sự ghê tởm bản thân vẫn còn đó, nhưng nỗi cô đơn và sự nghiện ngập cảm giác được chiếm hữu còn mạnh mẽ hơn gấp bội.

Trong căn phòng tối, Vy nhận ra mình không còn tìm kiếm hình bóng của Hải nữa. Cô đang phản ứng với chính Lâm—với sự thô bạo, với nỗi đau và cả sự điên rồ của anh. Cô bắt đầu nghiện cách anh nhìn cô như thể cô là vật sở hữu duy nhất trên đời, nghiện cả sự đau đớn mà anh mang lại.

Đó là lúc Vy hiểu rằng, cô không chỉ phản bội Hải. Cô đang tự hủy hoại chính mình trong vùng thấu quang đầy tội lỗi này.