MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐể Anh Thay Thế Khoảng Trống ẤyChương 6

Để Anh Thay Thế Khoảng Trống Ấy

Chương 6

1,042 từ · ~6 phút đọc

Chương 6 bắt đầu bằng một sự tĩnh lặng đầy bất trắc. Sáng hôm sau, Lâm rời đi từ sớm, để lại trên ga trải giường một sự lộn xộn của những cảm xúc không tên. Vy thức dậy trong cơn đau nhức ê ẩm, cô nhìn vào gương, thấy những vết bầm tím trên vai mình—những dấu ấn của một đêm cuồng nhiệt mà Lâm đã dùng để khẳng định sự tồn tại của anh, xóa sạch bóng ma của Hải.

Nhưng sự yên bình giả tạo ấy bị phá vỡ bởi một âm thanh quen thuộc: tiếng mở cửa lạch cạch ở tầng trệt.

Lâm không có chìa khóa riêng của căn nhà này, anh thường dùng chìa của Hải để lại. Vy vội vàng khoác tạm chiếc áo choàng dài, tim đập thình thịch vì nghĩ rằng Lâm quay lại. Nhưng khi bước xuống chân cầu thang, người đứng đó không phải là Lâm.

Đó là Phương—em gái họ của Hải và Lâm, một cô sinh viên luật sắc sảo và là người luôn thần tượng anh trai Hải của mình. Phương đứng giữa phòng khách, đôi mắt tròn xoe nhìn quanh căn nhà vốn dĩ phải đang bao phủ bởi không khí tang tóc, nhưng giờ đây lại sặc sụa mùi vị của sự xáo trộn.

"Chị Vy? Chị dậy rồi sao?" Phương hỏi, nhưng ánh mắt cô bé ngay lập tức khựng lại ở cổ áo choàng của Vy. Chiếc áo hơi trễ xuống, để lộ một phần dấu vết đỏ sẫm mà Lâm đã để lại đêm qua.

Vy hốt hoảng kéo cao cổ áo, gương mặt tái nhợt: "Phương... sao em đến mà không báo trước?"

"Em định qua lấy ít tài liệu của anh Hải còn sót lại trong phòng làm việc," Phương bước tới gần hơn, sự nhạy cảm của một cô gái trẻ khiến cô nhận ra điều gì đó không ổn. "Chị... chị không sao chứ? Trông chị khác quá."

"Chị chỉ hơi mệt thôi," Vy lảng tránh, cô cố bước nhanh vào bếp để né tránh ánh mắt dò xét của Phương.

Nhưng Phương không buông tha. Cô bé đi thẳng vào phòng làm việc của Hải—nơi mà chiều qua Lâm đã đập phá và ép Vy lên giá sách. Dù Lâm đã dọn dẹp sơ bộ, nhưng vết nứt trên mặt kính của một khung ảnh và vài vết trầy xước trên sàn gỗ vẫn còn đó. Đặc biệt là chiếc cravat của Lâm, một chiếc cravat màu xám tro, nằm vắt vẻo sau kẹt ghế mà anh đã vô tình đánh rơi trong lúc cuồng loạn.

Phương nhặt chiếc cravat lên. Cô bé nhận ra mùi dầu thông quen thuộc của anh họ mình.

"Lâm... anh ấy ở đây đêm qua sao?" Phương bước ra phòng khách, giơ chiếc cravat lên trước mặt Vy. Giọng cô bé bắt đầu run lên vì một sự nghi ngờ kinh khủng. "Tại sao đồ của anh Lâm lại ở trong phòng làm việc của anh Hải? Và tại sao... chị lại có những vết đó trên người?"

Vy đứng chôn chân tại chỗ. Sự nhục nhã bủa vây lấy cô. Cô không thể nói dối, nhưng cũng không thể thừa nhận sự thật ghê tởm này.

"Phương, không phải như em nghĩ đâu..."

"Không phải như em nghĩ? Chị Vy, anh Hải chỉ mới mất chưa đầy mười ngày!" Phương hét lên, nước mắt giận dữ trào ra. "Anh Lâm là em ruột của anh ấy! Hai người đang làm cái quái gì trong căn nhà này vậy? Đây là sự phản bội! Là sự sỉ nhục đối với người đã chết!"

Đúng lúc đó, cánh cửa lại mở ra một lần nữa. Lâm bước vào, trên tay cầm túi thuốc mỡ mà anh vừa đi mua cho vết cắt trên tay Vy. Chứng kiến cảnh tượng Phương đang cầm chiếc cravat và quát tháo Vy, gương mặt Lâm đanh lại, sự lạnh lùng thường thấy trở nên sắc lẹm.

Anh không hề lúng túng. Lâm bước tới, thản nhiên giật lấy chiếc cravat từ tay Phương trước cái nhìn bàng hoàng của cô bé.

"Phải, là đồ của tôi," Lâm nói, giọng điệu bình thản đến mức tàn nhẫn. "Và em không có quyền chất vấn chúng tôi trong chính căn nhà mà tôi đang chịu trách nhiệm trông nom."

"Anh... anh điên rồi sao Lâm?" Phương lùi lại, nhìn Lâm như nhìn một kẻ xa lạ. "Anh Hải yêu anh nhất, anh ấy luôn nhường nhịn anh... Vậy mà anh lại chiếm đoạt vợ sắp cưới của anh ấy ngay lúc anh ấy còn chưa xanh cỏ?"

Lâm cười khẩy, một nụ cười đầy sự thù hận bấy lâu nay được dịp bộc phát: "Nhường nhịn sao? Anh ta chưa bao giờ nhường nhịn tôi thứ tôi thực sự muốn. Anh ta có ánh sáng, còn tôi ở trong bóng tối. Bây giờ anh ta đi rồi, bóng tối sẽ lấy lại những gì thuộc về nó. Em đi về đi, Phương. Đừng can thiệp vào chuyện không phải của mình."

Phương nhìn sang Vy, người đang cúi gục đầu khóc nức nở. "Chị cũng đồng ý sao, Vy? Chị để anh ta chà đạp lên linh hồn anh Hải như thế à?"

Vy không thể trả lời. Cô chỉ biết rằng mình đã lún quá sâu. Khi Phương bỏ chạy khỏi căn nhà và đóng sập cửa lại trong sự phẫn nộ, Vy ngã quỵ xuống sàn.

Lâm quỳ xuống bên cạnh, anh không dỗ dành, mà mạnh mẽ nâng cằm cô lên, bắt cô nhìn thẳng vào mắt mình.

"Bây giờ cả thế giới sẽ biết chúng ta là những kẻ đê tiện," Lâm thì thầm, đôi mắt anh rực cháy một thứ ánh sáng điên dại. "Em không còn đường lui nữa đâu, Vy. Chỉ còn tôi và em trong vũng lầy này thôi."

Vy nhìn anh, trong lòng cô là một sự hỗn loạn tột cùng giữa căm ghét và sự lệ thuộc. Cô biết Phương sẽ kể lại chuyện này cho gia đình. Bí mật đã vỡ lở, ranh giới cuối cùng đã sụp đổ. Nhưng trong khoảnh khắc tồi tệ nhất đó, khi Lâm siết chặt lấy cô, Vy lại thấy một sự giải thoát đau đớn. Ít nhất, cô không còn phải đóng kịch nữa.