Tiếng cửa sập mạnh của Phương vẫn còn dư chấn trong không gian, để lại một khoảng lặng buốt giá. Vy vẫn ngồi bệt dưới sàn, đôi vai gầy run lên bần bật. Cô hiểu rằng kể từ giây phút này, cuộc đời mình đã rẽ sang một lối tối tăm mà không một ánh mặt trời nào có thể chiếu tới.
Lâm vẫn quỳ đó, đôi bàn tay thô ráp của anh siết chặt lấy bả vai cô. Anh không cho cô ngã, nhưng cái cách anh giữ cô lại giống như xiềng xích hơn là sự nâng đỡ.
"Để em đi... Lâm, làm ơn... chúng ta phải dừng lại trước khi mọi thứ tệ hơn," Vy thốt lên trong tiếng nấc.
Lâm cười, một nụ cười khô khốc không chạm tới đáy mắt. Anh đưa tay vuốt đi giọt nước mắt trên má cô, nhưng động tác lại mang theo một sự chiếm hữu tàn nhẫn. "Tệ hơn? Em nghĩ mọi chuyện còn có thể tệ hơn thế này sao? Phương sẽ kể cho mẹ em, cho cả họ hàng nhà họ Trịnh. Trong mắt họ, tôi là một con thú, còn em là một kẻ phản bội."
Anh ghé sát tai cô, hơi thở nóng hổi phả vào làn da đang rùng mình của Vy: "Nhưng em nhìn xem, người ở bên cạnh em lúc này là ai? Khi cả thế giới quay lưng lại với em, chỉ còn bóng tối này chứa chấp em thôi."
Chưa đầy hai tiếng sau, những đợt sóng thần từ dư luận gia đình bắt đầu đổ ập xuống. Điện thoại của Vy rung lên liên hồi trên bàn trà, những tin nhắn từ bà Diệp—mẹ cô—hiện lên dày đặc: "Mày đang làm cái gì vậy Vy?", "Tao không ngờ tao lại nuôi dạy một đứa con gái đốn mạt như thế!", "Ra khỏi căn nhà đó ngay lập tức!"
Vy nhìn màn hình điện thoại, cảm giác như những con chữ ấy đang biến thành những mũi kim đâm vào mắt. Cô định cầm máy lên thì một bàn tay to lớn đã giật lấy nó. Lâm thản nhiên tắt nguồn điện thoại rồi ném nó sang một bên.
"Đừng đọc. Họ không hiểu đâu," anh nói gọn lỏn.
"Họ hiểu đúng đấy Lâm ạ!" Vy gào lên, cô đứng bật dậy, đẩy mạnh anh ra. "Chúng ta là những kẻ ghê tởm! Anh có biết cảm giác mỗi khi anh chạm vào em, em lại thấy anh Hải đứng đó nhìn không? Em thấy mình như một con điếm, còn anh là kẻ cắp!"
Cụm từ "kẻ cắp" dường như đã chạm vào dây thần kinh nhạy cảm nhất của Lâm. Gương mặt anh biến dạng vì giận dữ. Anh bước tới, dồn Vy vào góc tường, đôi bàn tay găm chặt vào hai bên hông cô, ép cô phải đối diện với sự cuồng nộ của mình.
"Phải, tôi là kẻ cắp! Tôi đã cắp em khỏi tay anh ấy từ trong tâm tưởng mười năm qua rồi!" Lâm gầm lên, đôi mắt đỏ vằn. "Nhưng em có biết cái cảm giác của kẻ luôn phải đứng sau không? Mọi người nhìn thấy Hải rực rỡ, còn tôi chỉ là một cái bóng phục chế những thứ mục nát. Ngay cả em—thứ duy nhất tôi khao khát—anh ta cũng lấy đi trước. Bây giờ anh ta chết rồi, anh ta không còn quyền giữ em nữa!"
Lâm thô bạo vục đầu vào hõm cổ Vy, nụ hôn của anh mang theo vị mặn của sự uất ức và dục vọng điên cuồng. Vy phản kháng yếu ớt, nhưng đôi chân cô lại nhũn ra. Đó là sự phản bội kinh tởm nhất của cơ thể: dù lý trí có gào thét căm ghét, nhưng dưới sự kích thích đầy tính xâm chiếm của Lâm, cô lại không thể cưỡng lại.
Trong cơn hỗn loạn, tiếng đập cửa nhà lại vang lên rầm rầm. Lần này là tiếng của bà Diệp và Minh.
"Mở cửa ra! Trịnh Lâm, mày mở cửa ra cho tao!" Tiếng bà Diệp khản đặc vì giận dữ.
Vy hoảng loạn, cô cố gắng đẩy Lâm ra nhưng anh lại càng siết chặt hơn. Anh bế bổng cô lên, bước thẳng vào phòng ngủ của Hải—căn phòng mà họ chưa bao giờ dám làm chuyện đó trên chiếc giường chính.
"Lâm, anh định làm gì? Mẹ em đang ở ngoài kia!" Vy run rẩy nói.
"Để họ thấy," Lâm thì thầm, giọng anh lạnh lẽo như băng. "Để họ thấy rằng em đã thuộc về tôi hoàn toàn. Để họ không còn cách nào tách em ra khỏi tôi nữa."
Lâm ném Vy xuống chiếc giường lớn, hơi thở của anh dồn dập. Anh bắt đầu tháo thắt lưng, ánh mắt găm chặt vào người phụ nữ đang sợ hãi nhưng cũng đầy sự lệ thuộc trước mặt.
Bên ngoài cửa chính, tiếng đập cửa vẫn liên hồi, tiếng mắng nhiếc và tiếng van xin hòa lẫn vào nhau. Nhưng bên trong căn phòng ngủ này, chỉ còn nghe thấy tiếng vải xé rách và tiếng thở dốc của hai kẻ tội đồ đang cố gắng dùng dục vọng để ngăn cản sự sụp đổ của thế giới xung quanh.
Lâm chiếm hữu cô ngay trên chiếc giường mà Hải từng nằm, một sự trả thù đầy đau đớn đối với quá khứ. Vy nhắm nghiền mắt, nước mắt chảy tràn xuống thái dương. Trong bóng tối của sự đồi bại, cô cảm nhận được một sự gắn kết kỳ lạ với Lâm. Họ không còn là hai cá thể độc lập, họ là hai mảnh vỡ đang găm vào nhau, càng sâu càng đau, nhưng lại không thể tách rời.
Đêm đó, căn nhà cổ không còn là tổ ấm. Nó trở thành một lồng giam của những bản năng trần trụi nhất, nơi ánh sáng của đạo đức đã hoàn toàn bị dập tắt bởi bóng tối của sự chiếm hữu.