MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐể Chú Lo Cho CháuChương 1

Để Chú Lo Cho Cháu

Chương 1

787 từ · ~4 phút đọc

Cánh cửa gỗ sồi chạm khắc nặng nề khẽ đóng lại phía sau Giang Sơ Nguyệt, kéo theo mùi hương quen thuộc của biệt thự Bách: trầm hương, da thuộc, và một chút lạnh lẽo. Cô đứng giữa đại sảnh, đôi giày cao gót màu nude gõ nhẹ xuống sàn đá cẩm thạch, cảm giác xa lạ đến gai người. Cô đã xa nơi này ba năm, nhưng không gian vẫn bị đóng băng trong sự uy nghiêm tuyệt đối của Bách Diệu Đình.

Diệu Đình đang ngồi trong phòng khách, một cuốn hồ sơ dày đặt trên bàn trà, ánh đèn vàng hắt lên vầng trán cao và sống mũi thẳng tắp. Chiếc áo sơ mi trắng được là phẳng phiu, không có lấy một nếp nhăn, giống hệt phong cách sống của anh – nguyên tắc và hoàn hảo.

“Chú.” Sơ Nguyệt cất tiếng, giọng cô đã trầm hơn, trưởng thành hơn nhiều so với cái giọng nũng nịu mà anh quen thuộc ba năm trước.

Diệu Đình ngước lên, ánh mắt anh như những mũi kim băng xuyên thấu, không chứa đựng quá nhiều cảm xúc mừng rỡ. Nhưng chính sự lạnh lùng đó lại khiến Sơ Nguyệt nhận ra một sự khác biệt: ánh nhìn của anh đã dừng lại lâu hơn bình thường.

Anh đứng dậy. Chiều cao nổi bật và khí chất áp bức của một người đàn ông nắm giữ quyền lực khiến cô phải ngước nhìn. Anh bước về phía cô, không vội vã, tạo ra một sự căng thẳng tĩnh lặng.

“Mừng cháu về, Sơ Nguyệt.” Anh đưa tay ra, nhưng không phải để ôm. Thay vào đó, anh nhẹ nhàng đặt tay lên đỉnh đầu cô, một thói quen từ thuở cô còn nhỏ, nhưng giờ đây trở nên gượng gạo. Cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay anh xuyên qua lớp tóc, khiến Sơ Nguyệt rùng mình.

“Cháu không còn là cô bé mười lăm tuổi nữa, chú.” Cô khẽ cười, lách người ra khỏi cái chạm mang tính chất giám hộ đó.

Diệu Đình rụt tay về, và một nếp nhăn rất nhỏ hiện ra giữa hai lông mày. Anh đi tới quầy bar, rót một ly nước lọc. “Cháu vẫn là trách nhiệm của chú. Và dưới mái nhà này, cháu vẫn là đứa trẻ cần sự bảo hộ.”

Sơ Nguyệt nhận ly nước. Ngay khi cô vừa uống, Diệu Đình đã cầm lấy ly thủy tinh trên bàn trà của mình. Cô thấy một vết son môi màu đỏ rượu mờ ảo, nhỏ bé nằm ngay sát mép ly. Vết son đó không phải của cô, vì cô vừa dùng màu son hồng đất.

Huyết áp cô như tụt xuống. Dù cô đã xa nhà, cô biết Diệu Đình không bao giờ mang phụ nữ về nhà. Phòng khách này là nơi anh bàn bạc công việc, đọc sách, và uống cà phê đen. Vết son đó là gì? Là của một đối tác nữ, hay là một sự ám chỉ có chủ ý?

Sơ Nguyệt nhìn thẳng vào mắt anh. “Có vẻ như cháu đã bỏ lỡ nhiều chuyện thú vị khi ở nước ngoài, chú Diệu Đình.”

Anh đặt ly xuống, động tác chậm rãi và cẩn thận, như thể muốn xóa đi mọi dấu vết. Anh không trả lời câu hỏi của cô mà chỉ đáp lại bằng một giọng điệu lãnh đạm: “Hôm nay cháu mệt rồi. Ăn tối xong hãy về phòng nghỉ ngơi. Chú đã sắp xếp lại phòng của cháu. Vẫn là phòng cũ, nhưng không còn là phòng của trẻ con nữa.”

Anh quay lưng, bước lên cầu thang xoắn ốc bằng gỗ mun. Mỗi bước chân đều vững chãi, nhưng Sơ Nguyệt cảm thấy bước chân đó đang cố gắng giữ một khoảng cách vô hình.

Khi Sơ Nguyệt một mình bước vào căn phòng cũ, cô thấy nó thực sự đã thay đổi. Màu sắc nhẹ nhàng, ánh sáng vàng dịu. Trên bàn trang điểm là một lọ hoa ly trắng tinh khiết. Ánh mắt cô dừng lại trên chiếc giường lớn. Đệm mới, ga trải giường mới, và cảm giác cô đơn hoàn toàn mới.

Cô đặt vali xuống, quay lại nhìn cánh cửa. Cánh cửa này cách phòng ngủ của Diệu Đình chỉ vài bước chân. Ba năm qua, nó là một cánh cửa an toàn. Nhưng giờ đây, cô thấy nó như một cánh cửa cấm kỵ.

Cô biết anh đang kìm nén điều gì đó. Và cô, cháu gái đã trưởng thành của anh, sẽ không lùi bước. Cô sẽ tìm hiểu xem, liệu vết son trên chiếc ly pha lê kia là một lời cảnh báo, hay là một lời mời gọi vô tình cho trò chơi cấm kỵ sắp bắt đầu.